Viết cho những cuốn sách còn dang dở…

0
149
Những cuốn sách dang dở

Từng có ai nói với tôi: Sách cũng như một người bạn. Có người bạn chỉ hợp để tụ tập, chơi bời. Có người thì hợp để chia sẻ, tâm sự. Có người lại giống như anh em ruột thịt, thấu hiểu yêu thương. Có người như đồng đội kề vai sát cánh. Bởi thế, sẽ có những cuốn sách hợp ý, có cuốn chẳng thế cố gắng lật tới trang tiếp theo.

Những cuốn sách còn đang dang dở

Tôi có một bảng Excel theo dõi những cuốn sách của mình. Tôi tạo ra các cột đánh dấu “Đã đọc” hay “Chưa đọc”, “Đang đọc”, “Cho mượn” hay “Đã tặng”. Tôi lập bảng Excel này để tự đo “chiến tích” của chính mình. Hơn nữa, cũng là để cho tôi mỗi lần nhìn bảo bảng theo dõi đó, tự động viên bản thân phải cố gắng và chăm chỉ đọc sách hơn.

Sự thật thì tôi vẫn còn rất nhiều cuốn sách đang trong tình trạng dang dở, chưa đọc tới.

Có rất nhiều lần tôi thử gắng gượng, gồng mình để đọc cho bằng hết. Cố giả vờ như mình rất quan tâm và tập trung nhồi nhét từng hàng chữ đen nằm dài vô cảm trên nên sách trắng. Tôi tự rùng mình mỗi khi nghĩ về điều đó. Cố gắng làm gì đó chỉ để đánh dấu tích cho vào ô “Đã đọc” trong bảng Excel theo dõi sách của mình. Nghĩ lại, có vẻ như tôi bị nhiễm “bệnh thành tích” lúc nào mà không hay.

Tôi đọc sách là để…

Nhớ lại khi xưa, đến với sách rất tự nhiên. Nó giống như lần đầu tiên nhìn thấy mối tình đầu của mình. Ghét bỏ, tầm thường, chẳng thèm để mắt. Để rồi đến một ngày như “duyên trời đã định” chúng ta đến bên nhau và gắn bó vậy.

Đọc sách là một phần hoạt động trong ngày của tôi khi ở trong trạng thái xung quanh đều xa lạ. Ở một thành phố xa lạ, bên người bạn cùng phòng xa lạ, một văn hóa sống xa lạ, không người thân, không bạn bè, lọt thỏm trong dòng người tập nập chốn Sài thành hoa lệ. Tôi đọc sách để tìm kiếm niềm an ủi. Tôi đọc sách để cho bản thân cơ hội bước ra thế giới. Tôi đọc sách để trát mịn tâm hồn mình. Tôi đọc sách để tìm thêm những giải pháp mới cho mình. Tôi đọc sách để thức tỉnh bản thân. Tôi đọc sách để gieo mầm xanh vào chặng đường dài tiến đến cuộc đời mơ ước của chính mình. Tôi đọc sách để cho mình thêm một cơ hội mới. Tôi đọc sách để…

Nói “KHÔNG” với đọc sách “số lượng”

Sau rất nhiều lần tôi gồng mình lên đọc để lấy số lượng, tôi phát hiện ra tôi đã đi chệch khỏi “đường ray” ban đầu. Tôi không đọc sách để lấy thành tích, đó không phải mục đích bản đầu của tôi, và nó cũng không phải mục đích cuối cùng của tôi. Chưa bao giờ là như vậy… Tôi bừng tỉnh trong chính sai lầm ngớ ngẩn của bản thân.

Việc mà tôi làm ngay sau khi bừng tỉnh là nói “KHÔNG” với những cuốn sách mà tôi “cảm thấy chán ngấy và vô vị”. Chẳng có lý do gì để tôi ép mình đọc những cuốn sách mà chính tôi coi chúng là vô bổ. Để tích kiệm tiền ư? Thật sự tôi đã mua chúng rồi. Có lẽ giải pháp tốt hơn là tôi nên tặng cho ai đó cần hoặc thật lòng yêu thích chúng.

Những cuốn sách dở dang – Xin cho tôi chút thời gian. Chờ tôi!

Thực ra có rất nhiều cuốn sách tôi không kiên nhẫn đọc được hết nó, là bởi nó nên xuất hiện bên đời tôi ở một thời điểm khác. Có rất nhiều cuốn tôi đã hào hứng mua về nhưng lại không hào hứng để đọc ngay. Tôi để sang một bên nhiều tháng trời trước khi mở chúng ra và nghiền ngẫm.

Cũng có những cuốn sách, tôi không thể kiên nhẫn đọc chi tiết tuần tự mà lật giở đến theo mục lục đến chương sách quan tâm để đọc và gấp lại hẳn. Tôi không chắc đó có phải một phần tính cách của bản thân hay không? Nhưng rõ ràng, có rất nhiều cuốn sách không hợp để đọc tại một thời điểm nào đó.

Lại nói, sách cũng giống như bạn bè. Có người chỉ có duyên gặp gỡ, gặp một lần rồi xa nhau mãi mãi. Có người lại gắn bó, đồng hành với ta cả chặng đường. Họa chăng, câu chuyện đọc sách của tôi cũng vậy. Đúng sách nhưng cũng cần đúng thời điểm. Nếu không tôi chỉ có thể hứa hẹn một lời: “Chờ đợi tôi được không?”

Điều tôi dặn chính mình

Tôi biết có rất nhiều cuốn sách tôi đọc dỡ dang trong chống sách kia đang cảm thấy buồn lòng. Nhưng tôi cho rằng, những người bạn cũng cần cho nhau khoảng không gian đủ. Để làm gì ư? Để từ từ tiến gần đến nhau, nếu không thể chủ động tự mình quyết định gắn kết. Chi bằng ta để cho “số mệnh” giúp ta thực hiện nó. Chứ tôi thật sự không nỡ lãng phí duyên cơ gặp gỡ này.

Tôi muốn chúng ta đến với nhau để giúp đỡ nhau tốt hơn mỗi ngày, không phải xếp hàng đếm số lượng. Đây là điều tôi phải luôn nhắc nhở bản thân mỗi khi đọc phải cuốn sách khó hoặc một cuốn sách “nhạt nhẽo” nào đó một cách gắng gượng. Chậm lại, tĩnh xuống, lặng im và trái tim ta sẽ hát.

———————————— 

Một vài gợi ý khác cho bạn

Bạn chắc chắn sẽ muốn đọc các cuốn sách tuyệt vời khác. Mời bạn đến với chuyên mục: Review sách hoặc Sách và cuộc sống nhé!

Xem thêm: Review sách – Cứ viết đi!

Xem thêm: Review sách – Càng kỷ luật càng tự do

Xem thêm: Lagom – Biết đủ mới là tự do

#huongnguyentt

Growing up everyday!


ỦNG HỘ/ DONATE

Like Fanpage Hương Nguyễn Blog hoặc Follow Facebook cá nhân (Lê Thị Nhật Linh) để nhận thông tin mới nhất từ Hương Nguyễn Blog.

Bạn thích bài viết này? Hãy để lại comment để giúp mình có thêm động lực. Ngoài ra, bạn cũng có thể ủng hộ mình bằng cách đọc các bài viết khác trên Hương Nguyễn Blog nhé!

Thank you!

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here