Cuốn sách online: Hãy cho tôi một điểm tựa…

7
718
Hãy cho tôi một điểm tựa..

Tôi không có kinh nghiệm viết lời tựa vì vậy tôi sẽ nhờ ai đó giúp tôi. Nhưng trước khi làm điều đó, có lẽ tôi cần hoàn thành ít nhất 30 điểm tựa trong cuốn sách này. Tôi chỉ nghĩ sẽ viết gì đó, tổng hợp nó như một cuốn sách cho riêng mình. Chỉ vậy thôi!

Bạn có thể coi đây là một cuốn sách, hoặc coi đây là một cuốn số ghi chép vội vã cũng được. Chỉ là tôi muốn viết một cuốn sách theo cách của riêng mình. Không phải dành cho ai khác, đơn giản là dành cho tôi.

Hãy cho tôi một điểm tựa… – Tác giả Hương Nguyễn, NXB Hương Nguyễn Blog.

Lời tựa

Khi nhận được lời ngỏ từ Hương về việc viết lời tựa cho cuốn sách online đầu tay của cô ấy.Tôi thực sự cảm thấy vinh dự, ngạc nhiên kèm theo lo lắng vì khả năng văn chương của mình chỉ ở mức độ văn con cóc, thơ con nhái mà thôi. Tới mức, đồng nghiệp tôi nghe được điều này liền thốt lên: “ Ôi! Em viết lời tựa á! Chị rất chờ đó” (với gương mặt vô cùng ngạc nhiên).

Trong cuộc sống thăng trầm, ta luôn có những điểm tựa để vượt lên, để thành công, để nhắc nhở bản thân của hiện tại, để sống lại những cảm xúc mãnh liệt của tuổi thanh xuân. Những điểm tựa ấy rất đơn giản như tác giả chia sẻ:” từ trái tim lương thiện, từ khoảnh khắc đáng nhớ, từ chính mình…” Đọc hết cuốn sách, tôi đã tìm ra chính điểm tựa của mình để bắt đầu– viết lời tựa cho sách với niềm tin và sự vui vẻ mà không ngại ngần. Điểm tựa của các bạn là gì trong cuộc sống này? Tìm đọc: “ Hãy cho tôi một điểm tựa…” của Hương Nguyễn để cảm nhận nhé!

__From. Vân Veo Lòe Xòe__

Chương 1. Điểm tựa vững bền duy nhất là chính tôi

“To be yourself in a world that is constantly trying to make you something else is the greatest accomplishment” – Tide App

Tạm dịch: Được làm chính mình trong một thế giới không ngừng cố gắng làm cho bạn một thứ gì đó khác là một thành tựu vĩ đại nhất.

Câu nói được trích dẫn bởi Tide App vào ngày 11 tháng 12 năm 2021.

Tôi luôn cảm thấy mọi thứ đang đến với mình theo một cách nào đó rất định mệnh. Điều mà tôi không thể lý giải được lý do của nó. Chỉ biết nó không xuất hiện sớm cũng không đến quá muộn, mà vừa vặn kịp lúc.

Tôi vẫn luôn tự nhủ mình phải cố gắng lên để luôn được đứng trong thể chủ động. Chủ động lựa chọn điều như ý muốn.

Thời gian gần đây, tôi liên tục nhìn về quá khứ và tự hỏi có phải tôi đã làm sai hoặc bỏ lỡ điều gì đó phải không? Tôi luôn nghĩ về những sự việc đã trải qua trong quá khứ. Tôi biết tôi đang luyến tiếc một điều gì đó. Chỉ là tôi không dám dũng cảm thừa nhận mà thôi.

Tôi nằm dài trên giường và dành hơn 12 tiếng để ngủ. Thời gian còn lại tôi dùng cho việc xem phim, sinh hoạt và nghĩ ngợi.

Tôi biết tôi phải hành động. Nhưng tôi bất lực trong việc kéo bản thân ra khỏi chiếc giường đáng chết kia. Tôi hoàn toàn nhận thức được vấn đề nan giải mình đang mắc phải, nhưng tôi chẳng đủ động lực hay ý chí để lôi cái lưng ì ách kia ngồi thẳng dậy.

Chắc có lẽ tôi đã tuyên bố những lời sáo rộng. Rất có thể là như vậy. Tôi thả trồi bản thân cũng gần 30 ngày. Tôi gác toàn bộ các hoạt động duy trì thói quen mới của mình. Tôi tệ hại và nằm yên ở đó, cày phim và tự trách.

Tôi cũng không biết tại sao, cho đến khi tôi bỗng dưng nghĩ hay là mình thử tìm hiểu về thiền. Tôi lên mạng tìm kiếm các app để học thiền. Tôi tìm được Tide, tôi không chắc là sau khi tải nó về tôi sẽ học thiền. Nhưng tôi chợt ngồi dậy, mở app lên, ấn play vào những đoạn nhạc và đọc. Tôi bắt đầu với cuốn sách mới có tên “Bạn mới là chủ nhân của cuộc đời mình”. 

Lại một lần nữa tôi tin vào hai chữ “định mệnh” kia. Tôi đã ngồi dậy và bắt đầu quay lại nhịp sống mà mình đang rèn luyện cố gắng. Và như bạn thấy đó, tôi đang ngồi và viết nên những trang sách này.

Tôi biết chắc chắn một điều, rằng mình đã thật sự có một chút chiến thắng nho nhỏ. Nhỏ nhỏ đến nỗi có thể bạn sẽ cười khẩy khi đọc đến đây. Nhưng chiến thắng khỏi cái giường kia đã giúp tôi ngồi dậy và hành động. Chẳng dám so sánh với nỗ lực của hàng tỷ người ngoài kia, nhưng so với hôm qua tôi đã tốt đẹp hơn rồi, phải không?

Chúng ta sẽ cổ vũ cho nhau nhé, được không? Tôi và bạn hãy cùng đọc lời thần chú này nhé: Điểm tựa vững bền duy nhất là chính tôi. Tôi muốn có kết quả, tôi buộc phải hành động.

Chương 1. Hãy cho tôi một điểm tựa
Điểm tựa vững bền duy nhất là chính tôi

NHÂN TÀI THÌ HÀNH ĐỘNG – THIÊN TÀI THÌ SÁNG TẠO

Đây là một trong những lời thoại rất hay trong bộ phim Tôi là Lính Đặc Chủng – phim Trung Quốc mà tôi xem trong những ngày “thả trôi”. Tôi nghĩ bạn sẽ thích nó đó.

Chương 2. Điểm tựa sau bình minh…

“If you think that the darkest hour is before the dawn, you accept that you are moving from darkness to light.” – Tide App.

Tạm dịch: Nếu bạn nghĩ thời khắc đen tối nhất là trước bình minh, bạn chấp nhận rằng bạn đang chuyển từ bóng tôi sang ánh sáng.

Câu này có thể hiểu đơn giản như câu: muốn thấy cầu vồng phải chấp nhận những cơn mưa

Tôi thường nghĩ rằng mọi kết quả để phải trả một cái giá. Kết quả càng cao, cái giá càng đắt. Cũng như bản thân tôi, khi được tôi rèn qua thật nhiều, thật nhiều những điều xấu xa ẩn náu trong bóng tối, cuối cùng thì nỗi sợ đối mặt với bóng tối cũng đã không còn. Có thể rằng tôi đã quen dần với bóng tối.

Trước đây luôn nghĩ rằng ở đời có nhiều loại người xấu xa như vậy, làm sao mà đề phòng cho xuể được. Đó là ý nghĩ sau mỗi lần tôi nói chuyện cùng cô chủ nhà trọ hồi cấp 3. Cô ấy là một người phụ nữ khéo léo, thông minh. Mọi lời nói đến rất uyển chuyển, nhẹ nhàng. Tôi khá sợ những người như vậy. Họ quá khéo léo, bởi vậy mà tôi cũng không biết thật sự họ nói điều gì đó có hàm ý sâu xa gì. Hoặc có thể tôi là một đứa trẻ nông cạn.

Cô ấy từng nói với tôi rằng, tôi là một đứa trẻ có cá tính mạnh. Yêu ghét thể hiện quá rõ ràng, ra ngoài đời rất dễ bị thiệt thân. Nếu nhịn được thì gắng mà nhịn, nếu cười được thì nhất định đừng cau mày. Lòng vòng một hồi cũng chính là nói tôi nên học cách nhìn sắc mặt của mọi người xung quanh mà cư xử. Khi đó tôi thấy rất khó hiểu. Nhưng cách nói uyển chuyển của cô ấy thật sự làm tôi phải nghiêm túc ngẫm nghĩ. Tiền bối đi trước dạy bảo chắc chắn sẽ có lý do của nó.

Khi vào cửa đại học, tôi cũng chậm chậm nghĩ ngợi, cùng từ từ mà nhìn sắc mặt, cũng uyển chuyển, nhẹ nhàng hơn. Nhưng so với bản chất thật con người tôi thì chẳng thấm vào đâu cả. Chỉ là lúc chẳng có việc gì vội vã, quá đà thì có dùng lý trí kìm hãm bản thân. Thế nhưng lúc tinh thần nghệ sỹ rởm trong tôi nổi lên, tôi lại bốc đồng, nóng nảy.

Sau này tôi đi làm. Tôi làm ở một nhà hàng thịt nướng. Công việc của tôi là một nhân viên part-time phục vụ. Tôi cần cười nói với khách hàng. Trưng là khuôn mặt vui vẻ, nhiệt tình kể cả với các “thượng đế”, kể cả mấy ông già dê xồm cũng phải cười nói. Tôi rất giỏi trong việc xử lý những khách hàng khó tính.

Tôi duy trì thái độ và cách sống đó liên tục 3 năm liền cho đến một ngày tôi quyết định buông xuôi mọi sự. Tôi dừng lại công việc đó, khi thế cờ đang nghiêng về phía tôi. Tôi quyết định rời bỏ cái gọi là uyển chuyển, nhẹ nhàng kia. Tôi chán ghét cái gọi là “đừng quá thể hiện sự yêu ghét rõ ràng như vậy, thiệt thân lắm cháu ạ.”

Tôi không phản đối việc con người ta uyển chuyển, nhẹ nhàng. Chỉ là nó chẳng hợp với tôi chút nào. Ít nhất là bây giờ tôi thấy vậy.

Tôi quyết định rời bỏ sự uyển chuyển đó, tôi muốn tiến về phiên bản đời thật của mình. Một phiên bản yêu ghét rõ ràng.

Theo như những gì tôi quan sát đây không phải phiên bản được đón chào ở đa số mọi nơi. Ai mà không thích những cô gái khéo léo, thông minh cơ chứ. Hình như tôi từng nghe ai đó nói, chỉ những người thông minh mới có thể khéo léo. Thôi thì tự tạm nhận mình chưa đủ thông minh để khéo léo. Cứ thô kệch theo cách của riêng mình. Nếu ai cũng khéo léo, ai cũng tốt đẹp, ai cũng thông minh, ai cũng mang trên mình một chân lý thì thế giới có vẻ hơi một màu nhỉ?

Tôi xin phép là nhân vật AQ tại phút giây này.

Trên tất cả, tôi xin được làm người mà tôi yêu thích. Một kẻ mà tôi từng nói ở bài 4 loại chị em bạn dì rởm phải tránh xa… là một kẻ có lượng fan và lượng antifan vừa đủ.

Hãy cho tôi một điểm tựa...
Điểm tựa sau bình minh…

Trước khi đón bình minh, tôi buộc lòng phải chấP nhận khoảng trời đen tối nhất.

Chương 3. Điểm tựa từ bên trong tôi…

“Your thoughts are your message to the world. Just as the rays are the messages of the Sun.” – Tide App.

Tạm dịch: Suy nghĩ của bạn là thông điệp của bạn với thế giới. Giống như tia sáng là thông điệp của mặt trời.

Tôi không biết diễn tả câu này như thế nào để rõ ràng ý nghĩa hơn. Bởi chính câu này nó đã rất rõ ràng rồi. Tôi tin mọi lời giải thích đều sẽ dư thừa. Chỉ là tôi cảm thấy như có từng đợt sóng lăn tăn đang chạy dẫn về phía tôi, chạm kẽ vào chân tôi, mát mát, nhột nhột, lạ lạ, thích thích.

Nó kỳ lạ như câu chuyện cách đây 10 năm, khi đó tôi còn là một cô học sinh đang trong giai đoạn cày đầu vào ôn thi học sinh giỏi tỉnh. Mỗi khi rảnh rỗi, tôi liền nhớ về một thời nhiệt huyết ấy. Tôi nghĩ đó là quãng thời gian chăm chỉ nhất cuộc đời tôi. Đáng sống nhất đời tôi.

Khi đó, chúng tôi học hành miệt mài, thâu đêm suốt sáng gần như không biết mệt mỏi. Chúng tôi đều nỗ lực để thực hiện những kỳ tích trong đời. Một trong số đó là kỳ tích mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới, đến khi nó xảy ra tôi vẫn không hết bàng hoàng. Chỉ là, nó đã không nằm trong suy nghĩ ban đầu của bất kỳ ai trong chúng tôi.

Một buổi trưa của mùa xuân năm ấy. Một tâm trạng háo hức mong chờ. Một cuộc gọi trước ngày thi học sinh giỏi cấp tỉnh. Cuộc gọi buổi trưa hôm đó làm tôi hết sức bàng hoàng. Đó là cuộc gọi của một anh bạn cùng đội tuyển, đồng thời cũng là bạn học cùng lớp của tôi. Đội tuyển đi thi của chúng tôi là tập hợp từ nhiều bạn của các lớp khác nhau, hợp lại thành 10 người để đi thi cấp tỉnh. Chúng tôi đi thi không chỉ là vinh quang của bản thân mà còn là thể diện của nhà trường. Chúng tôi, những con người trẻ tuổi ấy đều rất cao ngạo, rất tự tin, rất hiếu thắng. Cậu bạn gọi cho tôi, hỏi loanh quanh vài điều… Những câu hỏi thăm bình thường trước buổi thi. Nhưng câu nói làm chúng tôi đều thoảng thốt đó là câu chúc của người bạn ấy dành cho tôi.

“Chúc mày ngày mai thi tốt nhé!”

Có lẽ sẽ chẳng có gì đáng nói nếu khi đó là câu chuyện của 2 người bạn học. Nhưng đây là lời chúc từ một “đối thủ” của mình. Chúng tôi luôn cạnh tranh với nhau trong đội tuyển. Thú thực thì mỗi người đều có thế mạnh riêng. Tôi mạnh Hóa vô cơ, hắn mạnh Hóa hữu cơ. Thế nhưng ghép chung chúng tôi lại thì khó phân thắng bại trong nhiều bài thi. Tôi với hắn gần như ghét nhau ra mặt. Thỉnh thoảng còn bắt nạt lẫn nhau. Tôi với lợi thế là con gái, có hội chị em bảo vệ, ngoài ra bạn thân trong lớp của hắn cũng chơi chung với tôi, quan hệ cũng rất tốt. Tỉ số trên lớp về độ bắt nạt đương nhiên được nghiêng rõ rệt về tôi.

Khoảnh khắc nhận lời chúc ấy, tôi như thấy mình thật nhỏ nhen. Nhưng tôi cũng nhanh chóng nhận ra, dù thế nào chúng tôi đều rất tôn trọng năng lực của nhau. Dù thế nào chúng tôi đã rất chân thành khi làm đối thủ của nhau.

Bạn biết không, chính xác khi gõ dòng chữ này tới đây, nước mặt của tôi tự nhiên dưng dưng trực trào. Tôi nghĩ tôi đang cảm thấy rất hạnh phúc và may mắn khi có một kỷ niệm đáng nhớ ấy. Tôi đã kể cho hội bạn học của tôi về sự kiện đó. Gần như ai cũng ngạc nhiên. Đó có lẽ là điều dễ hiểu.

Tôi, chúng tôi – những đứa trẻ có mục tiêu rõ ràng, bầu nhiệt huyết tuổi trẻ, hừng hực với lòng hiếu thắng. Tôi biết khoảnh khắc đó, chúng tôi đã công nhận năng lực của nhau bằng tâm, bằng khẩu. Tôi thích sự công nhận ấy.

Hãy cho tôi một điểm tựa..
Điểm tựa từ bên trong tôi…

Hay cho câu “Tia sáng của thông điệp của Mặt Trời”.

Cảm ơn “tia sáng” ấy, đã cho tôi một kỷ niệm ý nghĩa trong đời. Cho dù chỉ là một khoảnh khắc.

Chương 4. Điểm tựa từ lòng tin…

“Walk as if you are kissing the Earth with your feet.” – Tide App.

Tạm dịch: Hãy bước đi như thể bạn đang hôn Trái Đất bằng đôi chân của mình

Cách đây vài ngày, tôi có cập nhật trạng thái facebook như này: Hình như rất lâu, rất lâu rồi tôi không hẹn hò nữa.

Bạn bè vào để lại rất nhiều comment. Đa số là chọc quê tôi.

Vì sao tôi nhắc tới chuyện này ư? Vì nó nói rằng tôi lâu rồi không hôn ai, vậy thôi!

“Hãy bước đi như thể bạn đang hôn Trái Đất bằng đôi chân của mình.”

Tôi rất tò mò về ý nghĩa về câu nói này. Liệu có phải mang đến một lời nhắc nhở sâu xa gì chăng?

Tôi chớt nghĩ tới việc thử lên google tìm cụm từ: “nụ hôn của con người”. Có 20.600.000 kết quả được tìm thấy bởi từ khóa này. Tôi quyết định nhấn chuột vào bài viết có tên: “Vì sao nụ hôn lại hấp dẫn con người?” của báo điện tử Dân trí.

Một đoạn trong bài viết được ghi lại như sau:

“Nụ hôn khiến con người gần gũi nhau hơn

Ôm hôn là một cử chỉ và cảm giác quan trọng khi mọi người bắt đầu thấy quý mến người kia. Để có thể đến đủ gần và thân mật đến mức có thể hôn ai đó, bạn phải cảm thấy tin cậy người đó. Nếu bạn không cảm thấy thích một người đủ để muốn hôn, đó là dấu hiệu cho thấy người đó nên tìm kiếm một ai khác để kết thành bạn trai hoặc bạn gái.”

Phải chăng điều mà câu nói “Hãy bước đi như thể bạn đang hôn Trái Đất bằng đôi chân của mình” mang hàm nghĩa rằng, hãy tin tưởng hành động của bước chân của bạn, mỗi bước chân của bạn đại diện cho đường hướng, tầm nhìn, lựa chọn của bạn. Khi bạn thật sự muốn “hôn”, tức là bạn đang thích nó, muốn gần gũi, muốn tiến gần, muốn gắn bó, muốn kết giao với nó, muốn có một tương lai với nó.

Tôi không chắc giải thích của mình có đúng không. Nhưng ngay lúc này đây là suy nghĩ tôi đang mong chờ ở bản thân. 

Tôi nghỉ một công việc ổn định, để trở về quê, từng bước bắt đầu công việc tự do của mình. Nhiều lúc tôi hừng hực khí thế, sáng rực ánh mắt khi tưởng tượng về tương lai rực rỡ. Những có những bận, tôi lại hoang mang, lo lắng và thấp thỏm với quyết định “ngông cuồng” này của mình. Tôi có đang “ăn non” hay đang “ảo tưởng” quá không. Tôi gần như bị vắt cạn sức lực khi chẳng nhìn thấy một tia hi vọng nào. Bỗng mọi thứ trở nên mịt mờ.

Không biết tôi đã kể với bạn chưa, mỗi lần cảm thấy mất phương hướng, tôi lại đi xem bói tarot. Tôi không xem với mục đích biết trước tương lai. Tôi muốn có ai đó nói với tôi rằng, tôi đang đi đúng hướng rồi. Tôi phải cố lên, vững bước hơn, tin tưởng nhiều hơn.

Cũng như “nụ hôn” kia. Nó xuất hiện bởi để đánh dấu một sự kiện, là bởi muốn thay cả ngàn hành động, ngàn lời nói, là bởi tuyên bố với đối phương, cũng là hành động thể hiện sự tin tưởng và gắn bó. Muốn chia sẻ hơi ấm, muốn thay lời cổ vũ, muốn kéo gần khoảng cách.

Hãy cho tôi một điểm tựa...
Điểm tựa từ lòng tin…

Có lẽ tôi nên bắt đầu với trao “nụ hôn” với sự nghiệp của mình rồi.

TÔI SẼ BƯỚC ĐI NHƯ THỂ ĐANG HÔN TRÁI ĐẤT BẰNG ĐÔI CHÂN CỦA MÌNH.

Chương 5. Điểm tựa của sự hi vọng…

“We must accept finite disappointment, but never lose infinite hope.” – Tide App.

Tạm dịch: Chúng ta phải chấp nhận sự thất vọng hữu hạn, nhưng không bao giờ đánh mất sự hi vọng vô hạn.

Tipe App thật biết lựa danh ngôn hiển thị. Bỗng sao câu nói này xuất hiện đúng ngày, đúng giờ vậy nhỉ.

Vừa tối qua thôi, tôi đã chuyển khoản đi một số tiền để đăng ký lớp học tiếng Anh ở level thấp nhất. Đúng, level thấp nhất. Bạn không đọc nhầm đâu. 

Tôi vốn không học tệ tiếng Anh cho đến khi vào cấp 3, tôi bỏ bê hoàn toàn với nó. Thứ tôi hướng tới chính là xếp hạng trong đội tuyển HSG, xếp hạng trong các kỳ thi chuyên đề của trường. Những thứ hạng này cho phép tôi dịch chuyển lên các lớp xếp hạng tốt trong khối để được cạnh tranh với những đối thủ xứng tầm với tôi hơn. Đương nhiên, nó sẽ giúp tôi mở rộng cơ hội tiến vào Đại học hơn.

Khi đó, mọi thứ thật sự theo đúng ý tôi. Tôi đạt được thứ tôi muốn, đạt được mục tiêu của mình. Nhưng cuối cùng tôi lại đi vào ngõ cụt khi nói về mục đích, cơ hội. Nghe có vẻ nghịch lý nhưng đúng là nó đã diễn ra với cuộc đời tôi.

Tôi học tệ tiếng Anh đến nỗi mất đi phần nào đó tự tin khi đi phỏng vấn tìm việc. Điều này làm tôi bị bó hẹp trong khi deal lương… Và đương nhiên làm tôi cụt đi ngõ đường tốt đẹp để tiến xa hơn nữa…

Đúng là đổ cho mỗi tiếng Anh kém không hề chính đáng. Nhưng tôi đang tự thôi miên bản thân mình rằng, tôi không thể thờ ơ với nó nữa. Tôi thậm chí còn muốn học thêm 2 thứ tiếng nữa ngoài tiếng Anh và tiếng mẹ đẻ.

Vậy thôi được, tôi đã sẵn sàng chấp nhận cho chuyện này. Tôi đã mất hơn 10 năm mới tỉnh ngộ ra điều này. À đúng hơn là quyết tâm tỉnh ngộ. 

Vì sao tôi nói vậy ư? Điều tệ hại tôi từng làm không phải việc tôi không tìm ra điểm yếu của bạn thân. Mà điều tệ hại là tôi biết tôi cần khắc phục điểm yếu ngay lập tức nhưng tôi đã không hành động.

Sự khác biết lớn nhất về sự tệ hại sau khi tôi mất 10 năm tỉnh ngộ để chính là PHẢI HÀNH ĐỘNG.

Khóa học mới này của tôi sẽ bắt đầu vào tối ngày hôm nay. Và dự kiến kết thúc vào ngày 05/01/2022. Cổ vũ cho tôi bạn nhé!

Hãy cho tôi một điểm tựa...
Điểm tựa của sự hi vọng…

Tôi đã dành 10 năm để thất vọng về việc học tiếng Anh của mình, nhưng tôi nghĩ tôi không nên dùng nửa đời còn lại của mình để trượt dài trong nỗi thất vọng ấy.

Tôi nghĩ, khi tôi bắt đầu hành động thì đó chính là lúc tôi bắt đầu hi vọng

Chương 6. Điểm tựa bởi linh hồn ngôn ngữ…

“For words, like Nature, half reveal and half conceal the Soul within.” – Tide App.

Tạm dịch: Đối với lời nói, giống như Tự nhiên vậy, một nửa tiết lộ và một nửa che dấu linh hồn bên trong.

Một nghiên cứu nối tiếng của Giáo sư Albert Mehrabian của đại học UCLA chỉ ra rằng: Trong quá trình giao tiếp, hiệu quả giao tiếp phụ thuộc vào 5% của ngôn từ, 38% của ngữ điệu và 55% của ngôn ngữ hình thể.

Vậy câu nói trên có là vô lý trên nếu so sánh với kết quả nghiên cứu này. Tôi cho rằng xét trên một góc độ nào đó thì hoàn toàn có thể giải thích khẳng định trên là đúng.

Tôi ví dụ như khi bạn đang đọc dòng chữ này của tôi. Chúng ta hoàn toàn giao tiếp thông qua một màn hình đầy chữ. Có lẽ đây là trường hợp mà câu danh ngôn trên đề cập tới.

“Tôi nói gì khi nói về chạy bộ.” – Haruki Murakami.

Bạn đã đọc cuốn sách này chưa?

Tôi đọc rồi! Đây là cuốn tự truyện đầu tiên trong đời mà tôi đọc (tất nhiên không tính những đoạn trích trong Sách giáo khoa).

Tôi không chắc là tôi sẽ thích nó nhưng tôi đã cố gắng ngồi yên lặng và đọc. Tôi đã tưởng nó sẽ là câu chuyện kể về cuộc đời của một ai đó. Tôi nghĩ nó sẽ giống như những trang nhật ký mà tôi từng biết.

Nhưng, không! Tôi sai rồi.

Cuốn tự truyện đúng là kể về hành trình chạy bộ của Haruki và cả những thành tích ông có được. Đó là những lời kể mộc mạc. Có sự chuyển động của hàng cây ven đường lùi về xa. Có những ngày đau đớn bởi bộ cơ vận động miệt mài. Có mồ hôi lăn dài dọc sống lưng. Và cả những ngày lén lút lười biếng, ăn gian quãng đường chạy.

Không một lời kêu gọi. Không một câu triết lý. Chẳng một lời động viên. Nhưng khi lại gần, sau những hàng chữ ấy, tôi đã hành động. Tôi ngồi dậy bắt đầu việc review sách. Tôi bắt đầu thức dậy lúc 6 giờ mỗi sáng. Tôi bắt đầu ghi chép chi tiêu. Tôi bắt đầu “enjoy” thật sự vào cuộc sống của mình…

Đúng! Đó chính là điều tôi muốn nhắc tới. Một cuốn tự truyện của ai đó, chỉ đơn giản kể về cuộc hành trình của chính họ nhưng mang đến cho tôi là câu chuyện đầy cảm hứng. 

Đối với dòng chữ ấy, một nửa tiết lộ hành trình chạy bộ của Haruki, một nửa là tinh thần kiên trì, bền bỉ; đó chính là linh hồn thật sự ẩn náu phía sau. Tôi rất nể phục Haruki vì ông đã viết cuốn sách ấy. Mỗi lần tôi định làm gì đó, tôi đều nhớ tới câu chuyện chạy bộ của ông. Giống như ngay lúc này, tôi cố gắng rèn luyện để viết nên cuốn sách này. 

Tôi không chắc cuốn sách này, có làm bạn tìm thấy linh hồn ẩn dấu bên trong không nhưng với tôi là có. Bởi phía sau bên trong những hàng chữ ngay ngắn này là sự kiên trì, cố gắng mỗi ngày của tôi. Là hành trình để viết nên câu chuyện của riêng mình.

Hãy cho tôi một điểm tựa...
Điểm tựa bởi linh hồn ngôn ngữ…

Tôi chúc cho bạn sẽ tìm thấy linh hồn thật sự nằm sau những lời nói quanh bạn. Chúc bạn sẽ tìm được nguồn cảm hứng tin cậy trên con đường hạnh phúc này.

LINH HỒN THẬT SỰ CỦA NGÔN TỪ ĐẾN TỪ TRÁI TIM NGƯỜI NHẬN NÓ.

Yêu thương!

Chương 7. Điểm tựa từ hành trình về đích…

“Sometimes it’s the journey that teaches you a lot about your destination.” – Tide App.

Tạm dịch: Đôi khi cuộc hành trình dạy cho bạn rất nhiều điều về đích đến của bạn.

Tôi đang ở trong hành trình đến tiến tới một cuộc sống tự do, độc lập mà tôi hằng mong muốn. Tất nhiên hiện giờ ở một góc độ nào đó tôi được sở hữu chúng. Nhưng tôi muốn nó được hoàn thiện theo định nghĩa riêng của tôi. Có một số thứ tôi chưa có được cảm giác này. Nếu nói có được thì quá là khiên cưỡng rồi.

Để tôi kể cho bạn nghe về hành trình ấy. Đó là sự chập ghép của nhiều hành trình nhỏ gộp lại. Ví dụ như hành trình học tiếng Anh của tôi, hành trình dậy sớm, hành trình đọc sách, hành trình viết lách…

Chúng vẫn đang trạng thái trên cuộc hành trình tiến về đích. Có lẽ cái đích này cũng khá xa xôi trong thời điểm này với tôi.

Ví dụ như hành trình học tiếng Anh của tôi. Tôi cần tiếng Anh để có thể ra nước ngoài học tập và sinh sống. Tôi cần tiếng Anh để có thể đọc những cuốn sách nguyên bản của nó. Tôi cần tiếng Anh để viết một Blog bằng tiếng Anh. Tôi muốn bước ra thế giới rộng lớn ngoài kia kể cả khi tôi đang ngồi trước bàn làm việc, nhìn qua cửa sổ bên vườn hoa xinh xắn trước sân.

Tôi có nhiều kỳ vọng hơn bao giờ hết. Trước đây, tôi đơn giản học tiếng Anh bởi vì đó là điều tôi phải làm vì một cuộc chiến chung của thời đại. Nó chưa bao giờ là vì tôi thật sự muốn, thật sự mong chờ, thật sự cấp thiết với tôi vậy đó. 

Thực ra tôi còn có suy nghĩ táo bạo hơn cả là có thể xuất bản cuốn sách đầu tiên với nguyên bản gốc là tiếng Anh chứ không phải tiếng mẹ đẻ. Tôi là một kẻ thích làm những điều khác người ta. Tôi thích những thứ khác biệt. Tôi không thích “đụng hàng”. 

Tôi bắt đầu từ từ bằng việc ép mình học tiếng Anh thụ động mỗi ngày. Bạn sẽ hỏi tôi tại sao là thụ động mà không phải chủ động?

Tôi ghét tiếng Anh. Hay nói một cách trung thực hơn là tôi có cảm giác thất bại mỗi khi nhắc đến nó. Tiếng Anh nhắc tôi rằng tôi vô dụng và kém cỏi như thế nào. Bởi vậy mà tôi né tránh nó.

Tôi thực hiện việc học tiếng Anh thụ động để dễ dàng đưa bản thân từ từ tiếp cận, làm quen và kết thân với nó. Trước đây tôi cũng từng dựng cao ngọn cờ quyết tâm học tiếng Anh cả nghìn lần trước đó nhưng đều thất bài. Vì vậy, tôi quyết định phải thử một cách khác. Một cách mà chẳng ai dạy tôi cả, tự tôi nghĩ ra. Và nếu tôi thành công, nó chính là sáng kiến của tôi. Vậy có phải tôi đang có thành tích nho nhỏ đáng khích lệ không.

Đây chính là cách tôi tạo sân chơi riêng cho chính mình. 

Bạn biết đấy, tôi đã từng kể trong series Nhật ký của Hương rằng tôi đã bắt đầu không ghét tiếng Anh. Tôi bắt đầu có cảm hứng với nó. Tôi bắt đầu vui vẻ khi gặp nó. Tất nhiên chưa tới mức yêu thích lắm nhưng ít nhất tôi cũng khéo gần mối quan hệ của tôi với tiếng Anh. Đây chính là một khởi sắc trong hành trình này.

Hãy cho tôi một điểm tựa
Điểm tựa từ hành trình về đích…

Hành trình học tiếng Anh nói cho tôi rằng tôi cần kỷ luật, tôi cần những người bạn hỗ trợ, tôi cần một người thầy và đương nhiên tôi cần đầu tư nguồn lực cho nó nữa. Điều quan trọng nhất nó dạy tôi đó là nhất định phải hành động. Nêu nghĩ nghĩ, biết, hiểu và không làm gì thì vẫn là con số 0 mà thôi.

ƯỚC MƠ MÀ KHÔNG KÈM THEO HÀNH ĐỘNG THÌ DÙ HY VỌNG CÓ CÁNH CŨNG KHÔNG BAO GIỜ BAY TỚI ĐÍCH

Chương 8. Điểm tựa từ lúc bạn hít thở thật sâu…

“You always wanted to be brave and true. So breathe deeply now and begin your great adventure with crushing solitude.” – Tide App

Tạm dịch: Bạn luôn muốn trở nên dũng cảm và chân thật. Vì vậy, bây giờ hãy hít thở thật sâu và bắt đầu cuộc phiêu lưu tuyệt vời của mình với việc đập tan sự cô đơn.

Dũng cảm là một trong những điều mà tôi tin nó là khởi nguồn của rất nhiều động từ sau nó.

  • Người ta cần dũng cảm để yêu thương.
  • Người ta cần dũng cảm để hành động.
  • Người ta cần dũng cảm để vượt khỏi cám dỗ.
  • Người ta cần dũng cảm để đương đầu.
  • Người ta cần dũng cảm để thành công.

Và, ai cũng cần dũng cảm…

Chân thật thì sao? Đây chính là điều tôi đang theo đuổi. Tôi đã rèn luyện rất lâu để có thể thành thực đối mặt với chính bản thân mình. Nhìn nhận bản thân một cách khách quan. Và sống theo những gì trái tim tôi mách bảo. Tôi đang hàng ngày rèn luyện bản thân để giữ được trạng thái “là chính mình”, không giả tạo, không xã giao, như thế câu mà tôi từng được nhận xét “cứ yêu ghét rõ ràng” theo cách mà tôi muốn.

Để làm được cả hai điều này, tôi nghĩ nó không đơn giản chỉ là hôm nay ta nhớ ra ta muốn trở thành người dũng cảm. Ngày mai, tôi chợt ngộ rằng tôi cũng muốn là kẻ thật thà.

Tôi nghĩ đây không phải câu chuyện của một hai ngày, mà nó là bản tính. Nếu đã là bản tính thì không thể xây dựng nên bởi một sớm một chiều được. Nó là một quá trình dài đằng đặng, âm thầm giác ngộ, âm thầm lĩnh hội…

Ta thường thấy mình cô đơn. Ta thường thấy mình lạc lõng. Ta thường thấy mình “tụt mood”. Nhưng ta hiếm khi tỉ mỉ nhìn từng vân lá cánh hoa. Ta hiếm khi lặng yên tận hưởng nụ cưới bất giác trên môi. 

Hít thật sâu và bắt đầu hành trình của bạn bằng cách đập tan cô đơn. Chúng ta vốn không hề cô đơn. Chỉ là chúng ta nhiều lúc tự dọa mình rằng đang cô đơn. Bạn có những cánh hoa làm bạn, bạn có những dòng chữ làm thân. Bạn có mục tiêu để nỗ lực, bạn còn nắng mai mỗi sáng để đón chờ.

Hãy cho tôi một điểm tựa
Điểm tựa từ lúc bạn hít thở thật sâu

Vốn ta cô đơn vì ta đang chạy nhanh hơn những gì đáng ra ta nên làm. Có lẽ bởi vậy mà người ta thường dặn nhau hãy sống chậm lại. Sống chậm lại một nhịp thôi, những thứ bạn nhận lại là hơi thở của chính mình, là âm thanh của bầy chim sâu trong vườn, là buổi chiều hoàng hôn đỏ chói.

Chỉ chậm một nhịp thôi, để ta bình tâm nhìn lại chính mình, để ta biết rằng ta không cô đơn. Và ta sẽ luôn dũng cảm và chân thật.

Chương 9. Điểm tựa của tĩnh lặng…

“From the perpeetive of meditation, every state is a special state, every moment a special moment.” – Tide App.

Tạm dịch: Từ cơ sở của thiền, mỗi trạng thái đều là trạng thái đặc biệt, khoảnh khắc đều là khoảnh khắc đặc biệt. 

Thật tình cờ, dạo gần đây tôi liên tục tìm hiểu về thiền định. Khi mọi thứ cứ luôn xuất hiện trước mắt tôi tức là nó đang báo hiệu một điều gì đó cho tôi biết vậy. 

Tôi được nghe về việc thiền định sẽ giúp bản thân tập trung hơn và điều đó là điều tôi rất cần ngay lúc này. Thú thật và mỗi lần tôi làm gì đó thì bán cầu não còn lại của tôi lại nhảy nhót tưng bừng. Thật tệ. Nhưng tôi không biết phải làm sao, vốn những bộ não như vậy có khả năng sáng tạo rất tốt. Được cái lọ thì phải chấp nhận mất cái chai.

Tuy nhiên tôi biết được rất nhiều tác dụng hữu ích từ thiền định. Ngoài việc giúp người ta có thể tập trung hơn thì quá trình thiền định cũng giúp ích rất nhiều cho sức khỏe. Không chỉ vậy, nếu tôi không nhầm thì thiền định có thể giúp người ta trẻ hóa cơ thể và tăng sức đề kháng. Thứ mà chúng ta thường đắp bằng những thực phẩm chức năng đắt tiền hoặc bằng những vé tập đắt tiền tại phòng tập.

Nói thật tôi cũng thử vài lần gõ học thiền định trên Youtube. Nhưng tôi quả thật không thể kiên nhẫn quá 10 phút. 

Qua những gì tôi đọc, thiền định không phải câu chuyện gì quá cao xa. Chỉ đơn giản là chú trọng, tậm trung vào việc hít thở, thả lỏng tâm thái. Từ từ bạn sẽ cảm nhận được hết những vật thể tưởng chừng tỉnh lặng bên trong như cơ, mạch, khí, luồng hơi hít thở…

Có lẽ vì vậy nên người ta mới có thể cảm nhận được từng trạng thái, từng khoảnh khắc trong cuộc sống. Tôi thường nghi hoặc việc người ta ca tụng rằng thiền sẽ giúp bạn sống hạnh phúc hơn. Bởi nó giúp bạn chú trọng tới từng khoảnh khắc trong cuộc sống. Tận hưởng nó. Thừa nhận nó. Trân trọng nó.

Hãy cho tôi một điểm tựa
Điểm tựa của tĩnh lặng

Tôi vẫn thường không nhiều kiên nhân để ngồi im. Tôi đã đọc ở đâu đó về việc đọc một cuốn sách trong một ngày chỉ bằng cách ngồi yên lặng. Có lẽ tôi là một kẻ khá ưa ồn ào bởi vậy cho nên tôi thường không tập trung kể cả khi đọc sách. Một trong những cách tôi làm đó là tắt điện thoại, hoặc nghe nhạc EDM với mức âm lượng cao nhất. Điều đó giúp tôi tách biệt với những sao nhãng bên ngoài.

Tôi nghĩ thiền chính là cách bạn tách biệt mình với những ngổn ngang của cuộc sống. Cho bản thân khoảnh thời giản sống theo hình thức nguyên sinh nhất. Hít thở và tận hưởng.

Tôi chắc CHẮN rằng, thiền sẽ là bộ môn mới của năm 2022 của tôi.

Chương 10. Điểm tựa khi được là con người thật của chính mình…

“Be hold, be brave enough to be your true self.” – Tide App.

Tạm dịch: Hãy giữ lấy, hãy can đảm đủ để trở thành con người thật của bạn.

Tôi nghĩ để có thể là con người thật của chính mình thật sự cần rất nhiều quyết tâm và can đảm.

Cách đây không lâu tôi hợp tác với một công ty mới nổi trong lĩnh vực đào tạo. Tôi thật sự bước vào một thế giới mới mà trước giờ tôi chưa từng biết tồn tại trên đời này. Tôi cứ cảm thấy như tôi đang bước một ngón chân cái của mình vào showbiz vậy. Quá choáng ngợp với những hào nhoáng chói mắt. Tôi cứ nghĩ như mình thật sự đi lạc vào vậy.

Ở đây, tôi được tiếp xúc với rất nhiều người với những trang facebook xem muốn ngột thở. Sáng sủa, đẹp đẽ, tràn sức sống như chẳng có một vết nhàu dù là bé tí ở đó. Tôi vẫn luôn tự hỏi sao trang cá nhân của họ có thể bóng mịn như một cuốn sách best seller vậy nhỉ.

Tôi được tiêm nhiễm vào đầu rất nhiều thứ giống như là hãy tạo ra những tấm ảnh long lanh đặt cùng dòng content đầy cảm hứng, giá trị,… vân vân và mây mây. Tôi vô thức làm theo như một con rô-bốt vậy. Dần dần, tôi không còn nhận ra tôi của thực tại nữa. Tôi bỗng cảm thấy lạc lõng trên chính trang cá nhân facebook của mình.

Tôi biết, tôi không thể tiếp tục tô vẽ những màu sắc tôi không hề có như vậy. Tôi biết màu sắc tôi thật sự yêu thích không phải màu của những ánh đèn nhiều màu sắc. Tôi yêu thích màu của tự nhiên. Tôi thích màu trắng nhẹ bẫng của những áng mây. Tôi thích màu xanh mượt của mầm cây sau mỗi cơn mưa nặng hạt. Tôi thích màu vàng óng trên những cảnh hoa dại bên đường thi sắc vàng rực rỡ cùng nắng và những chú ong mật… Tôi thật sự thích và muốn chúng sống với những màu sắc ấy.

Tôi bắt đầu nhìn lại mình. Nhìn lại những đoạn văn đầy triết lý mà tôi cóp được từ một Group tích cực nào đó. Nhìn lại những danh ngôn được trích dẫn vội vã trong lúc lật vội một cuốn sách tìm đoạn caption hay ho để đăng lên facebook…

Tôi tự hỏi bản thân mình. Tôi thật sự thích điều mình đang làm sao? Nó có mang màu tự nhiên mà tôi vẫn thường bất giác mỉm cười khi thấy chúng… Đó có phải phiên bản “real” của mình không?

Tôi trầm lặng trong rất nhiều ngày, đến nỗi gần như tôi không cập nhật bất cứ gì trên mạng xã hội. Tôi như tan vào không khí, yên lặng và quan sát…

Cuối cùng tôi quyết định, tôi cần làm gì đó để về đúng phiên bản “real” của mình. Tôi không đủ sức để chạy theo màu sắc nhân tạo kia. Tôi không sinh ra để làm điều đó. Tôi sợ rằng khi ai đó gặp tôi ngoài đời thực, họ không thể nhận ra tôi. Tôi muốn bất cứ ai từng tương tác với tôi trên mạng xã hội cũng có thể dễ dàng nhận ra tôi khi gặp trên đường.

Tôi quyết định ngừng làm những điều tôi không yêu thích.

Tôi bắt đầu chia sẻ về suy nghĩ của tôi, cuộc sống của tôi, cảm nhận của tôi. Tôi không còn đi copy bất cứ đoạn trích nào trong sách nếu như không thực sự hiểu về nó. Tôi không còn ồ át chạy theo những hình ảnh long lanh đã qua quá nhiều bản tay xử lý kỹ thuật nữa.

Tôi chia sẻ những cuốn sách tôi đọc, nhưng món tôi ăn, những bông hoa tôi thấy và cả những mầm cây tôi trồng. Tôi cảm thấy hạnh phúc như tràn vào phổi tôi, tràn vào tim tôi, trào qua từng khớp tay của tôi. Tôi thấy miệng tôi vô thức cong lên trong vui vẻ.

Hãy cho tôi một điểm tựa
Điểm tựa khi được là con người thật của chính mình…

Tôi đã không còn sợ hãi khi chia sẻ những điều ngu ngốc tôi từng làm. Tôi đã can đảm để nói ra điều tôi thường né tránh. Tôi bỗng thấy mình được nhẹ nhõm, được chia sẻ và đặc biệt tôi thấy cuộc sống nhẹ nhàng, bình thản.

Tôi từng sợ hãi người khác phát hiện ra tôi không phải đấng thần linh phát sáng nào đó mà tôi từng tự tô vẽ cho mình. Tôi đã dũng cảm bước qua chuẩn mực của số đông. Tôi bắt đầu tôn trọng chuẩn mực riêng của chính mình. Điều đó đồng nghĩa, việc tôi thất bại, tôi kém cỏi hơn ai đó với tôi không còn là nỗi sợ. 

điều tôi thật sự sợ là đánh mất chính mình

Chương 11. Điểm tựa từ trái tim hướng thiện…

“Kindness is like snow, it beautifies everything it covers.” – Tide App.

Tạm dịch: Lòng tốt giống như tuyết, nó làm đẹp tất cả mọi thứ nó phủ lên. 

Cách đây không lâu, khi tôi còn sống trong Sài Gòn. Tôi rất thường hay mua đồ ở Siêu thi mini gần nhà. Phải nói là trong Sài Gòn, siêu thị mini mọc lên như nấm luôn ý.

Hôm đó, sau khi tan làm từ công ty về, tôi liền tạt vào siêu thị Coop Food gần nhà mua thức ăn. Đúng giờ tan tầm, siêu thị đông kín người luôn. Xe máy cũng gần hai chục cái, xếp đầy cả sân.

Nhân viên siêu thị liên chân liên tay, từ hai em trai thu ngân đến chị gái xếp hàng lên kệ. Sau 10 phút lựa đồ và gần 20 phút xếp hàng thanh toán, tôi cũng có thể bước ra khỏi siêu thị đông người kia với 2 túi đồ nặng trĩu. 

Tôi đứng khực lại 2 giây vì thấy con xe Vision đỏ đô của mình được dắt sẵn, quay đầu trước cửa siêu thị. Tôi quay sang nhìn anh bảo vệ với ánh mắt mở to, đầy tán dương.

Trong lúc xếp đồ lên xe, tôi thấy khách ra vào siêu thị tương đối dày đặc, cứ hễ khách nào đang thanh toán là anh bảo vệ đều chọn đúng xe của người đó và dắt sẵn ra trước cửa. Thật sự tinh ý và nhiệt tình.

Tôi vô cùng tán dương thái độ làm việc này của anh bảo vệ.

Như một thói quen rất thường ngày của tôi đó là nở một nụ cười với anh bảo vệ và cảm ơn anh.

Anh cũng nhìn tôi cười và nói: Bận rộn, vất vả cả ngày mà nghe được một tiếng cảm ơn lại thấy công việc cũng nhàn hẳn.

Tôi khá bất ngờ khi anh nói vậy. Trên đường chạy xe về nhà tôi cứ nghĩ mãi đến câu nói đó của anh. Tôi chợt hiểu ra một đạo lý.

THỨ BẠN CÓ THỂ TRAO ĐI MÀ KHÔNG LÀM SỰ SỞ HỮU CỦA BẠN GIẢM ĐI ĐÓ LÀ SỰ TỬ TẾ.

Hãy cho tôi một điểm tựa
Điểm tựa từ trái tim hướng thiện…

Cảm ơn những năm tháng đã tôi rèn tôi thành một người mang trái tim hướng tử tế.

Tại sao không phải là hướng thiện ư?

Tôi nghĩ tử tế là biểu hiện của hướng thiện bằng hành động. Còn lòng tốt nó thật sự rất mơ hồ. Tôi thật sự không hiểu hết được hai chữ “lòng tốt” này. Bởi vậy tôi xin phép làm điều tôi thật sự hiểu. LÀM NGƯỜI TỰ TẾ.

Chương 12. Điểm tựa nằm trong đôi mắt đầy niềm vui…

“Chúc em một tuổi trẻ. Gặt thật nhiều niềm vui. Có trái tim mạnh mẽ. Bắt bẻ lại cuộc đời…”

Đoạn thơ này hay quá! Xin phép dùng một đoạn thơ con cóc để đáp lại

“Bỗng chốc mỉm cười với tuổi trẻ. Bỗng chốc mỉm cười với nắng mai. Bầu trời hôm nay sao xanh quá. Ta ước bay cùng những cánh chim.”

Đã lâu rồi tôi không còn chúc bản thân mình đạt được điều này, thứ kia mỗi dịp năm mới nữa. Không còn tự chúc mình năm mới thăng chức tăng lương. Không còn chúc mình thành công đột phá nữa.

Tôi nhẹ nhàng chúc mình có thật nhiều những buổi sáng nắng đẹp. Chúc mình gặp thật nhiều màu xanh của lá. Chúc mình sống vui và khỏe mạnh. Chúc mình thả vào từng khoảnh khắc mang tên hạnh phúc.

Còn nhớ, khi tôi mới đi làm. Tôi là một trong bảy thành viên của đội A-Team. Đây là đội tiên phong của công ty. Nhiệm vụ của chúng tôi là đào tạo và chuyển giao quy trình chuẩn của công ty cho hệ thống nhà hàng ở các tỉnh thành lân cận. Nơi mà xa đầu não của công ty mẹ, xa vòng tay hỗ trợ, giám sát của các phòng ban kiểm soát nội bộ.

Mỗi ngày đi làm tôi đều hứng khởi với tham vọng thể hiện bản thân mình giỏi như thế nào. Nhân viên do tôi đào tạo xịn xò, linh hoạt trong công việc ra sao. Và đặc biệt, đảm bảo những bản check kiểm soát của nhà hàng đạt điểm như mong đợi. Khách hàng khen ngợi, doanh thu cao ngất.

Mỗi năm tôi chỉ có bốn đến năm ngày để ăn Tết Nguyên Đán. Còn lại các dịp Lễ, Tết khác trong năm đều phải gác lại hoàn toàn. Bởi đó là luật bất thành văn của ngành dịch vụ nhà hàng. Khi người ta hưởng thụ thì mình làm. Lúc người ta ăn thì mình đứng phục vụ bên cạnh.

Bởi vậy, tôi luôn nghĩ mình phải thật giàu, để trở thành những vị khách thảnh thơi kia. Xa rời công việc ở nhà hàng này. Thú thực, tuy khi đó công việc chính của tôi là đào tạo và vận hành nhưng vẫn là mệt từ thể xác đến tinh thần luôn. Mặc dù vậy tôi cũng rất yêu công việc của mình. Bởi tôi tin tôi đang mang giá trị tốt đẹp đến cho cuộc sống, bữa ăn, thời giảm xả stress của mọi người. Thế nhưng tôi quên đi mình cũng cần được nghỉ ngơi, mình cũng cần được tận hưởng cuộc sống. Khoảnh thời gian hơn 3 năm tôi làm việc ở lĩnh vực dịch vụ nhà hàng, tôi gần như bị công việc cuốn trôi.

Sau khi tôi nghỉ công việc đó, quyết định Nam tiến. Tôi thật sự đã phải bắt đầu từng bước học cách yêu và quý trọng khoảng trời được sống và tận hưởng của mình. Tôi trồng hoa, tôi đọc sách, tôi đi cafe, tôi đi xem phim, tôi đi nhậu, tôi vào bar, tôi đi spa thư giãn… Tôi làm rất nhiều việc để cho mình cảm giác được nâng niu, cho mình giác được trân trọng.

Tôi không còn cắm đầu làm hơn 14 giờ một ngày như trước đó. Tôi tập trung khai thác bản thân mình để làm việc hiệu quả trong 8 tiếng hành chính của mình. Tôi đặt mục tiêu cho mình rằng không mang việc về nhà. Tôi cảm thấy mình được tái sinh và tận hưởng triệt để. Tận hưởng trong công việc, tận hưởng trong cuộc sống.

Tất nhiên là đôi lúc tôi tận hưởng cũng hơi quá đà. Bằng chứng là tôi thỉnh thoảng đến công ty như một cái xác, không làm gì tập trung. Có vẻ như đầu óc tôi đang không ở đó. Đâu đó ở bộ phim đêm hôm trước, hoặc có thể là gửi ở nhà vệ sinh trong một quán bar nào đó trên phố Bùi Viện. 

Mặc dù vậy, tôi có thể lạc quan nói rằng, tôi đã thật sự rất vui vẻ.

Hãy cho tôi một điểm tựa
Điểm tựa nằm trong đôi mắt đầy niềm vui…

Chỉ cần vui vẻ, thì đầu óc sẽ sáng sủa lên, óc sáng tạo bắt đầu hoạt động mạnh hơn. Công việc sẽ thấy nhẹ nhàng hơn. Tôi thích sự vui vẻ. Tôi nghĩ vui vẻ là chất nền của hạnh phúc. Ai có thể hạnh phúc khi buồn được chứ? Nghe thật lố bịch phải không?

Bởi vậy, trước mắt của kẻ vui vẻ là một bầu trời nắng đẹp, những bỗng hoa rực rỡ, những con người đáng mến. Bên trong trái tim một kẻ vui vẻ là luồng sáng của hạnh phúc tràn đầy co bóp đến từng mạch máu cảm giác hạnh phúc tuyệt diệu này.

VUI VẺ ĐI TRƯỚC, HẠNH PHÚC THEO SAU.

Chương 13. Điểm tựa để thay đổi thế giới…

“The world as we have created it is a process of our thinking. It cannot be changed without changing our…” – Tide App.

Tạm dịch: Thế giới mà chúng ta đã tạo ra nó là một quá trình suy nghĩ của chúng ta. Nó không thể thay đổi nếu không có sự thay đổi của chúng ta.

Nói một cách đơn giản về ý nghĩa câu nói này là: Đời thay đổi khi ta thay đổi.

Tôi hoàn toàn tin tưởng và được trải nghiệm về điều đó rất nhiều. Có lẽ bạn sẽ bắt gặp sự so sánh của tôi về tôi của Sài Gòn và tôi của Hà Nội. Tôi không muốn nhấn mạnh địa điểm Nam – Bắc ở đây. Nhưng tôi coi đây chính là hai phiên bản rõ ràng nhất của tôi tính đến thời điểm này. Biết đâu, sau vài năm nữa bạn sẽ bắt gặp phiên bản tôi của Vĩnh Phúc nữa đó.

Quay về đề tài của chúng ta hôm nay. Tôi muốn lấy ví dụ về chuyện yêu đương của mình. Cách đây vài năm, tôi đã yêu đương hẹn hò với một anh đẹp trai. Anh là một người rất ưu tú và hoàn hảo trong mắt mọi người. Anh học giỏi, làm giỏi, đẹp trai, và như mọi người nói là rất hiền lành. Chưa kể anh rất dịu dàng và lịch sự với phụ nữ.

Tôi của khi ấy là một cô gái vui vẻ, nhiệt tình, cuồng công việc nhưng lại ngu ngơ trong chuyện tình yêu. Chưa kể nhưng đổ vỡ trước đó trong quá khứ cùng với những câu chuyện kể của những người bạn xung quanh. Tôi nhận định rằng, tình yêu là một trò may rủi.

Tôi tự nhận thấy mình rất may mắn khi có một anh bạn trai có “pro – phai” sáng bóng như vậy. Tôi tự nhìn lại sự nghiệp của mình, những gì mình có, những gì người khác đánh giá. Tôi tự thấy tự ti trước bạn trai của mình. Bởi vậy tôi cư xử khá khách sáo với anh. Tôi e ngại bản thân tôi “trèo cao”. Bạn có thể tưởng tượng ra cảm giác tồi tệ này của tôi không?

Cuộc tình của của chúng tôi kết thúc vào một buổi chiều nắng đẹp. Nó diễn ra rất êm ái, không đau, không khóc, không níu kéo từ cả hai. Quan trọng nhất là tôi đã không tiếc nuối. Cảm xúc của tôi lúc đó chính là buông xuống nhẹ lòng. Khi đó tôi không hiểu lắm vì sao tôi có cảm xúc kì lạ đó.

Dù sao thì bây giờ với tôi, đã không còn quan trọng nữa.

Cho đến tận bây giờ tôi vẫn chưa thật sự có ý định yêu đương hẹn hò hay bắt đầu một cuộc tình mới. Không phải tôi sợ lại đổ vỡ, cũng không phải không có ai theo đuổi. Chỉ là tôi chưa thật sự tìm được người xứng với tôi.

Tôi không còn bằng lòng với sự theo đuổi chớp nhoáng rồi vội vàng gật đầu cái “rụp” chỉ vì phải có bạn trai cho bằng bạn bằng bè như trước nữa. Tôi cũng không bởi vì si mê trai đẹp mà quên mất lắng nghe con tim thật sự đang nói gì với mình. 

Mỗi lần có ai đó muốn tiến lại gần cuộc sống của tôi, tôi sẽ bắt đầu giữ khoảng cách. Một là để quan sát họ, hai là để lắng nghe chính mình. Tôi bây giờ đã biết rằng, tôi xinh đẹp, tôi đáng yêu, tôi nỗ lực và tôi cần được trân trọng như thế nào.

Tôi không chạy theo sự phù phiềm mà tôi của năm 23 tuổi từng mỏi chân đuổi bắt. Tôi không còn so sánh thiệt hơn, không còn coi thu nhập là thước đo thành công nữa. Tôi cũng không dựa vào trình độ ngoại ngữ để đánh giá một người có nỗ lực cố gắng hay không nữa. Tôi bây giờ chính là dựa vào cảm giác hạnh phúc, vui vẻ, hòa hợp khi ở bên cạnh nhau để tiến gần với người khác. Kể cả là bạn bè.

Hãy cho tôi một điểm tựa
Điểm tựa để thay đổi thế giới…

Tôi không chắc mình thay đổi đủ nhiều để người khác ngạc nhiên. Nhưng tôi biết tôi thay đổi đủ nhiều để tôi cảm thấy vui vẻ và tự tin hơn trước.

Muốn thay đổi thế giới bên ngoài, có lẽ đầu tiên bạn phải thay đổi thế giới bên trong của mình.

Chương 14. Điểm tựa tại khoảnh khắc đáng nhớ…

The butterfly counts not months but moments, and has time enough.” – Tide App.

Tạm dịch: Con bướm không đếm tháng mà đếm khoảnh khắc, và nó có đủ thời gian.

Thú thực là tôi thật sự không hiểu ý nghĩa của câu này. Nhưng câu này gợi cho tôi về hành trình để trở thành con bướm.

Một con sâu muốn trở thành còn bướm. Nó phải tự nhả tơ từ trong cơ thể của mình ra để làm kén. Sau đó kiên nhẫn trở đợi đến thời gian vừa đủ, nó sẽ từ bên trong xé rách kén để bay lên bầu trời. Nhưng nếu bạn xé kén giúp nó thì thứ chúng ta thu về chỉ là một con nhộng thoi thóp và chết thôi.

Tôi nghĩ để con bướm kia có thể bay lên bầu trời tự do, nó đã phải nỗ lực rất nhiều, âm thầm chịu đựng nhiều năm tháng. Có lẽ khi còn trong kén nó sẽ chẳng biết bản thân đã chờ đợi bao lâu. Nó chỉ biết rằng vào một khoảnh khắc nó tự xé kén bước ra, cuộc đời của nó sẽ bước sang một trang mới.

Con người cũng vậy. Để đạt được điều gì đó. Có lẽ không chỉ là tâm sức đâu, nó còn cần thời gian, hoặc phải làm đến mức quên thời gian để chỉ chờ đợi khoảnh khắc phá kén để bay lên.

Nghĩ đến chính Blog ngày của tôi. Tôi nghĩ nó cũng cần thời gian nhả tơ tạo kén. Rồi kiên nhẫn chờ đợi để một ngày bùng nổ xé kén bước ra. Tôi không nên quá áp lức về số traffic của blog này. 

Hãy kiên nhẫn nhé.

Giống như nhân vật Lính dù – Đà điều phong phim Chúng tôi là lính đặc chủng mà tôi từng xem. Đó là: “Co được, duỗi được”.

Phải thật sự kiên nhẫn

Chương 15. Điểm tựa từ điều chẳng giống ai…

“Be yourself; everyone else is already taken.” – Tide App

Tạm dịch: Hãy là chính mình, mọi người khác cũng đã sẵn sàng làm điều đó.

Hôm nay, nhà tôi phủ hoàn toàn trong bóng tối và im lặng suốt hơn 12 tiếng đồng hồ. Vì sao ư? Vì khu vực nhà tôi mất điện bạn ạ. Có vậy thôi nhưng mà đúng là có chút không quen.

Tôi dành hết 3/4 khoảng thời gian ở trạng thái nằm. Yes, tôi đang dùng đúng từ đó bạn ạ. Tôi nằm trên giường ngủ, dọn điện thoại, xóa những app điện thoại ít dùng tới.

Tôi vẫn thường làm điều đó với những bức ảnh, những app điện thoại, thậm chí là cả với list bạn bè trên facebook.

Tôi ghét sự cồng kềnh. Tôi ghét nó cứ nằm ở đó như một cái gì đó vướng víu và không hữu ích. Tôi bắt đầu yêu thích hoạt động này của mình hơn bao giờ hết khi tôi bắt đầu với những cuốn sách, những bài đăng, những video về lối sống tối giản. Tôi cảm thấy thích thú những điều đó. Tôi thích kiểm soát và biết rõ những gì ở quanh tôi. Tôi ghét cảm giác mình quên đi mất vật gì đó. Tôi thà nó không tồn tại còn hơn là tôi làm quên mất.

Tôi không thể giải thích vì sao tôi thích điều đó. Tôi chỉ cảm thấy đây không phải một sở thích tệ. Thậm chí, nó rất tốt với nhiều tình huống.

Rất nhiều người có xu hướng giữ cái này, cái kia làm kỷ niệm. Nhưng tôi thấy mình như từ chối kỷ niệm đó. Tôi nghĩ tôi thích cái gì đó hiện hữu hơn là tự quay ngược thời gian. Tôi lấy làm thích thú với điều đó. Hơn nữa tôi là một đứa trẻ khá mơ mộng. Tôi có thể tưởng tượng ra những điều phi lý đến kinh ngạc. Chỉ là tôi thích những điều mà ít người nghĩ đến.

Tôi chính là một kể thích đơn độc. Thích dùng hàng độc. Tôi không thích những thứ nhiều người thích. Tôi tự nói vào tai mình rằng nó thật tầm thường. Tôi thậm chí sẽ xem lại những bộ phim khi mà mọi người đã học thuộc kịch bản cách đây vài năm trước. Chỉ để thỏa mãn cái  gọi là “không đụng hàng” trong tâm trí của tôi.

Tôi thường khá phản cảm với những thứ được quá nhiều người nhắc tới khen ngợi. Có vẻ như vậy thì hơi xấu tính, nhưng tôi thật sự không thích “đụng hàng” trong cả việc yêu thích cái gì đó. Nghe có vẻ thật điên rồ và ngỗ ngược phải không?

Tôi từng bị bóc mẽ, hay nặng nề hơn là chỉ trích vì bày tỏ quan điểm “không giống ai” của mình tại một buổi phỏng vấn. Họ coi cái sở thích quái dị kia của tôi là tư duy của đứa trẻ trâu, chưa chín chắn. Họ nói rằng tôi đang cố để đi ngược đám đông một cách lố bịch. Maybe, có thể họ đúng. Nhưng họ thật sự không thể ngăn cấm tôi làm điều tôi thích được. Ít nhất là sở thích của ai chẳng làm hại tới ai….

Tôi chính là thích tôi không giống ai như vậy đó.

Và dù ai đó chê bai hay lên án về cách tôi nghĩ, tôi làm thì tôi vẫn cảm ơn tôi đã yêu chiều nội tâm bên trong của chính mình. Vẫn là tôi từng nói: “Đạp lên dư luận và sống cuộc đời trong mơ của mình”

Chương 16. Điểm tựa dành cho người kiên trì không bỏ cuộc…

“Kỳ tích chỉ dành cho người kiên trì không bỏ cuộc.” – Thoại trong bộ phim Đội đặc nhiệm.

Tôi không nhớ đã từng kể cho bạn nghe câu chuyện của mình chưa. Câu chuyện về thứ hạng hồi cấp 3 của tôi.

Tôi một cô gái luôn tự hào và hãnh diện với bảng điểm tại trường cấp hai của mình. Không phải bảng điểm của tôi sáng bóng nhất trường mà là bởi thực lực của tôi thật sự là mối lo của bất cứ ai có bảng điểm sáng hơn tôi. Bởi họ biết chắc chắn một điều rằng, bảng điểm kia với tôi chỉ là một vật trang trí tạm thời mà thôi.

Tôi dễ dàng vượt qua kỳ thi đầu vào của một trường cấp ba trọng điểm của tỉnh. Sánh bước cùng những người bạn thực tài với nhiều tham vọng. Dấn thân vào đấu trường nhân tài như lá rụng mùa thu vậy. Nhiều vô số kể.

Chúng tôi có một tốp tám người cùng quê bước lên thành phố với một sân chơi mới. Sân chơi của những kẻ bạo gan. Nó thật sự giống như câu chuyện bạn chết hay sống không quan trọng, quan trọng bạn bại dưới tay ai. Vào sân chơi đó, nó giống như việc thể hiện một đẳng cấp được treo lên cổ huy hiệu chiến thắng vậy. Giống như bạn là một nhân viên bình thường của Google, nhưng chỉ cần là Google tức là họ đã mặc định bạn rất rất phi thường rồi vậy đó. Chúng tôi trong tình huống này, chính là “một nhân viên bình thường nào đó của Google” vậy.

Ở trường cấp ba của chúng tôi có một kỳ thi còn quan trọng hơn cả kỳ thi cuối kỳ ở các trường học khác. Đẳng cấp và thứ hạng của bạn được quyết định bởi kết quả của kỳ thi này chứ không phải bảng điểm phô trương kia. Mỗi một năm học sẽ tổ chức 4 đợt thi như vậy, mỗi một học kỳ thì 2 lần, nó có tên là thi chuyên đề. Ở đây, bạn sẽ tham gia thi như một thí sinh của kỳ thi đại học vậy. Cũng chia số báo danh, phân phòng thi, đề chẵn lẻ… Tất cả năng lực của bạn sẽ dùng kỳ thi này để phân định. Không những thế, sau mỗi hai lần thi, nhà trường sẽ dựa vào số điểm này để phân lại lớp học cho bạn. Bạn có thể sẽ ở trong trạng thái mỗi kỳ học một lớp khác nhau đối với trường tôi thật sự là rất có khả năng. Bởi vậy, ở trường tôi câu cửa miệng không phải là “mày có được học sinh giỏi không?” như các trường khác. Câu hỏi cửa miệng của chúng tôi chính là “Mày được bao nhiêu điểm chuyên đề?”

Trường tôi có tất cả 3 lớp chọn. Chương trình học và chất lượng giáo viên của 3 lớp này thật sự có sự khác biết rất lớn. Ở đây họ được học chương trình rộng và sâu hơn các lớp đại trà bên dưới. Hơn nữa môi trường cọ sát, cạnh tranh của thử thách hơn rất nhiều.

Ban đầu, tôi được phân vào lớp thứ hạng số bảy trong trường. Nó thật sự không thỏa mãn tính hiếu thắng trong tôi. Ngoài trừ hồi cấp 1, việc phân chia lớp không chỉ dựa vào thực lực ra thì suốt những năm cấp 2 tôi đều rất nỗ lực để có được một chỗ đứng nhiều người ngước nhìn. Tôi chính là không can tâm.

Mục tiêu của tôi chính là tiến lên lớp chọn số 1 hoặc lớp chọn số 2. Tôi chính là thích đứng trên cao, tôi ghét đứng ở dưới, nguyên nhân tại sao tôi từng kể với bạn ở bài viết 5 BÀI HỌC TỪ CUỐN SÁCH “NHỮNG ĐIỀU TÔI TỰ DẶN CHÍNH MÌNH”. Bởi vậy tôi cắm đầu vào học hành để đạt được bước nhảy này. Để nhảy từ lớp số 7 lên lớp số 1 và số 2 hoàn toàn không đơn giản. Nó đòi hỏi thứ hạng trong lớp của bạn phải cao, hơn nữa điểm của bạn cũng cần có sức cạnh tranh trên toàn khối.

Bạn biết đó, học sinh toàn khối ai cũng lấy 3 lớp chọn là mục tiêu của mình.

Sau học kỳ một năm lớp 10, tôi thành công chuyển lên lớp chọn hai của khối. Có vẻ cũng không quá khó khăn như tôi tưởng tượng. Mặc dù đúng là tôi thật sự đã phải cố gắng suốt những đêm học tới tận khuya trong thời gian đó.

Tôi bắt đầu bắt nhịp học tập của các bạn của lớp chọn 2. Nhưng có vẻ như tôi cần nhiều nỗ lực hơn tôi tưởng. Bằng chứng là tôi xếp thứ 16/49 cho lần thi chuyên đề đầu tiên sau khi chuyển lớp. Đồng thời, tôi bị loại khỏi đội đại diện thi học sinh giỏi Hóa của trường. Đây chính là cái bạt tai đau điếng lên mặt tôi. Hóa ra, tôi không xuất sắc, cũng không nỗ lực nhiều như tôi tưởng. Tôi thật sự rơi vào trầm lặng khi nhận bảng điểm đó. Lần chuyên đề tiếp theo của tôi còn thảm hơn, tôi xếp 20/49. Chính là không tăng được hạng nào mà còn bị tụt đi. Mục tiêu lên được lớp chọn của tôi không thể dừng lại để trở thành một nhân vật mờ nhạt trong đó. Tôi thích ánh hào quang chiếu vào người mình.

Mục tiêu lớp 11 của tôi chính lọt top của đội tuyển học sinh giỏi, lọt top 5 của lớp. Tôi xác định điều tôi kém hơn các bạn trên lớp chọn chính là môn Toán. Đối với môn Vật Lý và môn Hóa với tôi không quá khó khăn. Cả một mùa hè năm ấy, tôi hoàn toàn không nghỉ bất cứ một ngày nào. Tôi cày đầu vào việc luyện đề, học thêm. Ngày nào tôi cũng luyện ít nhất một đề Toán. Bài tập hè của giáo viên Toán tôi đã hoàn thành trong 2 tuần đầu tiên. Tôi đã không về nhà trong suốt mùa hè đó. Tôi một mình ở lại nhà trọ cùng ôn luyện ngày đêm với các anh chị trường chuyên ôn đại học. Tôi chính là nhận được năng lượng học tập từ các anh chị ấy.

Mùa hè qua đi, tôi bước vào một năm học mới. Một năm học mà tôi rất tự tin để bước lên tầm cao mới. Bạn biết không, điểm chuyên đề của tôi lọt top 2 của lớp. Chỉ đứng sau bạn lớp trưởng. Sau kì thi đó, bạn lớp trưởng chuyển lên lớp chọn 1. Điểm thi vào đội tuyển Hóa của trường, tôi ẵm luôn giải Nhì duy nhất, toàn đội không có giải nhất. Tôi chính là người có thành tích cao nhất.

Giáo viên dạy Toán và Hóa có cái nhìn hoàn toàn mới với thành tích của tôi. Tôi đã có màn bứt phá quá ngoại mục. Tôi duy trì thành tích của mình trong top 5 của lớp đến khi ra trường. Đây chính là kỳ tích mà chính tôi đã tạo nên. Tôi đã từng có một thời kiên trì, quyết liệt như vậy đó.

Tôi của bây giờ nghĩ lại chính là tự xấu hổ với bản thân. Tôi có lẽ phải học tập lại bản thân của quá khứ. Tôi phải bắt đầu bởi mục tiêu, kiên định, quyết tâm và quan trọng chính là không bỏ cuộc.

Tôi bây giờ thật là lười biếng đáng xấu hổ.

Tôi ơi, tỉnh ngộ đi nào. Tại thời điểm này, tôi chính là phải nhắc bản thân mình một câu.

ĐỪNG CHỈ DỰA HƠI VÀO HÀO QUANG NGÀY HÔM QUA, HÃY TIN VÀO CHÚNG TA CỦA HÔM NAY.

Chương 17. Điểm tựa vượt áng mây đen…

“Everyone has a dark cloud hovering over them at some point, but then there is sunshine.” – Tide App.

Tạm dịch: Tại một vài thời điểm, ai cũng có một đám mây đen bay lơ lửng ở trên họ, nhưng rồi lại có nắng.

Tôi vẫn thật sự không biết dịch câu này như thế nào cho hay. Thế nhưng câu nói này làm tôi liên tưởng tới những ngày chìm trong bóng tối trong đời tôi. Có những ngày tôi còn chẳng muốn ăn cơm, chẳng muốn xem phim, còn lười luôn lướt facebook. Tôi gần như bật phim lên để có tiếng âm thanh quanh mình. Tôi không làm gì cả, tôi ngẩn ngơ nghĩ về những sai lầm trong quá khứ như một lời tự trách bản thân.

Tôi liên tục đặt ra mệnh đề: Nếu như tôi đã… thì có lẽ…

Đó có lẽ là tiếng lòng sâu thăm thẳm trong tôi. Sự tiếc nuối trói buộc suy nghĩ và đầu óc tôi. Tôi không dám mở mạng xã hội vì sợ nhìn thấy thành công của người khác. Tự vấn bản thân, tại sao tôi không thể như họ. Tại sao tôi vẫn còn ở đây, lặng lẽ nhìn họ rực rỡ. Tôi không ngừng so sánh và tự trách bản thân. Những suy nghĩ tiêu cực nối đuôi nhau xuất hiện. Chúng tụ họp lại với nhau, bay lơ lửng trên đầu tôi như những áng mây đen. Chúng cứ luôn ở đó, bành trướng và đè nén tôi. Tôi càng giơ tay đẩy chúng đi, chúng càng hạ thấp độ cao, rơi sát trên đầu tôi. Mỗi lúc một gần.

Tôi tự hỏi, nếu những áng mây đen này biến thành những cơn mưa, như vậy liệu áng mây có trở lại trong xanh rồi thưa dần và tan biến mất hay không? Thế nhưng nếu cơn mưa rơi xuống, tôi có thể sẽ ướt như một chú chuột. Có thể tôi sẽ bị cảm lạnh nếu cơn mưa kia kéo dài. Tôi tiếp tục rơi vào trạng thái băn khoăn, giằng xé trước lựa chọn đuổi đám mây đen, chấp nhận những cơn mưa hay tiết tục thu mình nằm im dưới đám mây đen đó. Co mình lại, lặng lẽ chịu đựng trong an toàn của sự thấp thỏm…

Trạng thái này kéo lê tôi trên một con đường khá dài. Tôi gần như quên mất mình nằm dưới đám mây đen đó bao lâu, tôi thật sự không phân biệt được ngày và đêm dưới đám mây đó. Tôi gần như không phân biệt được dòng chảy thời gian đã trôi tới đâu cho tới khi ra quyết định.

Tôi buộc mình phải đưa ra quyết định cuối cùng. Quyết định như thế nào, tôi cũng phải trả bằng một cái giá xứng đáng. Và tôi biết, đó là một cái giá rất đắt.

Tôi chọn đón cơn mưa rào lạnh lẽo, kéo dài kia. Tôi buộc lòng phải chịu đựng sự lạnh lẽo này, cái ướt át khó chịu mà tôi rất ghét bỏ.

Trong khi người khác đã bước qua những cơn mưa, tôi vẫn tiếp tục núp trong áng mấy đen nặng trĩu đó. Trong khi họ bước vào ánh nắng, ấm áp, nỗ lực để vươn mình, tôi vẫn đang giằng co nội tâm để đưa ra quyết định. Kết quả là tôi luôn chậm hơn họ vài bước chân.

Tôi biết, tôi không trách bất cứ ai cho sự hèn nhát của mình. Tôi gần như bị giáng một cái tát thật đau cho quyết định chậm trễ của mình. Khi tôi bước vào ánh nắng kia, tôi phát hiện ra quần áo tôi đang khô dần, nhưng cơ thể tôi đã phần nào yếu ớt bởi trận mưa kéo dài kia. Tôi thấy bước chân của mình ngượng gạo. Tôi nghiệm ra rằng tôi đã co mình quá lâu trong bóng tối kia, dưới áng mây đen nặng trĩu.

Tôi nhìn xung quanh đã thấy mình bị bỏ lại khá xa, thậm chí những người trước đây tôi bỏ xa, họ cũng đã vượt lên tôi mất rồi. Tôi ngẫm lại, nếu tôi tiếp tục nhìn họ và tự vấn bản thân, tôi lại một lần nữa tạo nên áng mây đen lơ lửng trên đầu. Tôi quyết định tạm quên họ đi.

Tôi lật lại xem tôi muốn đi đâu, tôi tự mò mẫm vạch ra một con đường cho mình. Tôi bắt đầu lên phương án để lên đường. Tôi sẽ cần bao nhiêu lương thực? Tôi sẽ cần phương tiện nào? Tôi sẽ đi với ai, tôi có cần một sự phụ không? Hàng hoạt câu hỏi được đặt ra, và tôi chính là người đưa ra đáp án cho chúng. Tiếp theo đó, tôi xách balo và lên đường.

Hãy cho tôi một điểm tựa
Điểm tựa vượt áng mây đen…

Bây giờ, khi tôi đã đi một phần của con đường, tuy là chưa vừa ý như mong đợi, nhưng ít nhất tôi đã biết kiểm soát những áng mây đen kia. Thi thoảng chúng sẽ xuất hiện, nhưng tôi đã biết phải tìm mọi cách không để chúng xâm lấn vào cuộc đời mình. Nếu tôi không thể làm gì tốt hơn, thì ít ra tôi đã biết chấp nhận đón những cơn mưa. Một cách chủ động. Bình thản và sẵn sàng đối mặt với chúng.

Chỉ khi tôi gạt đi áng mây đen ấy, tôi mới có cơ hội đón những tia nắng ấm áp kia.

Chương 18. Điểm tựa từ việc đọc sách…

“Read a book without thinking about finishing it. Just read it. Enjoy every word, sentence, and paragraph.” – Tide App.

Tạm dịch: Đọc một cuốn sách mà không cần nghĩ đến việc hoàn thành nó. Chỉ cần đọc nó. Hãy tận hưởng từng từ, từng câu, và từng đoạn văn.

Bạn còn nhớ tôi từng chia sẻ quan điểm của mình về việc đọc sách không? Tôi đã nhắc tới nó trong bài viết “Đọc sách không chỉ là giải trí…”

Theo góc nhìn của tôi, Đọc sách là một hành trình gột rửa tâm hồn, tu tâm dưỡng tính, hơn nữa nó còn là một quá trình tự học hết sức đáng đầu tư.

Cách đây 3 ngày, tôi lượt trên nhóm Mọt sách Tiki ở Facebook, các bạn “mọt sách” bày tỏ thái độ vô cùng phẫn nộ với một bài báo với cái tựa: “Mua sách để khoe”. Ở đó người viết bày tỏ quan ngại với một bộ phận giới trẻ đam mê mua sách, nhưng không biết thực chất mục đích của việc mua sách có thật sự là để đọc không. Người viết này còn bày tỏ nghi ngờ với việc mua sách liệu có phải để khoe và chứng tỏ bản thân của một bộ phận “mọt săn sale” hay không?

Tôi không tham gia vào cuộc tranh luận này, cũng không có ý sẽ bày tỏ đồng ý hay phản đối với tác giả với bài báo gây tranh cãi kia.

Cách đây khoảng 3 – 4 năm về trước, tôi thật sự rất thích đọc sách chùa ở hiệu sách. Mỗi cuốn tôi đọc một chút thôi, thậm chí còn không hết một chương đã gập lại chuyển sang quyển sách khác. Tôi thật sự thừa nhận khi đó tôi không mê đọc sách. Tôi thích đọc tiểu thuyết ngôn tình của Trung Quốc hơn. Lối kể chuyện phong phú, dẫn dắt hấp dẫn, tình tiết truyện thì khỏi phải bản, thật sự kịch tính và gây tò mò.

Vài năm trở lại đây, với nhịp sống bận rộn tại các thành phố lớn, nơi tôi đã đi qua và làm việc. Tôi bắt đầu tìm cho mình một thú vui nào đó để làm tôi sống chậm lại, bớt vội vã và tận hưởng cuộc sống. Thứ mà tôi đã đánh quên khi chạy trên đường đua của đồng tiền.

Tôi bắt đầu đưa đọc sách trở thành một niềm vui mới trong cuộc sống. Nơi cho tôi bước nhưng bước chậm lại, nghĩ sâu hơn, nhìn nhiều góc hơn. Có những cuốn sách tôi ngấu nghiến nghiền ngẫm trong một buổi tối, nhưng có những cuốn tôi chỉ đọc vội qua mục lục và chương giới thiệu là đã mất kiên nhận và gấp lại.

Tôi coi sách như một người bạn, một người thầy, một người tri kỷ cùng tôi.

Sẽ có những người bạn hợp gu và không hợp gu. Sẽ có những người thầy dạy đúng thứ tôi cần hoặc những người thầy chỉ nói những gì có có. Sẽ có người tri kỷ mang đến lời khuyên và cũng có người mang cho tôi những câu hỏi mở. Tất cả, bằng một cách nào đó giúp tôi giải quyết được phần nào vấn đề trong cuộc sống và công việc của mình.

Tôi coi việc đọc sách như một hành trình của học tập và tôi rèn bản thân vậy. Tôi kiên nhẫn hơn, tôi mở mang nhiều hơn, tôi trầm tĩnh hơn, quan trọng nhất là tôi được gặp nội tâm sâu thẳm của mình. Tôi được đối mặt với tiếng nói của mình. Điều mà tôi vẫn luôn tìm kiếm.

Bởi vậy, sau vài lần đặt mục tiêu phải đọc một số lượng sách nào đó, tôi quyết định sẽ tìm kiểm các bài học để áp dụng vào sách. Tôi tập trung vào chất lượng đọc chứ không phải là số lượng đọc. Bởi lẽ đó, nếu bạn đọc các bài review sách của tôi tại chuyên mục REVIEW SÁCH trên blog này, bạn sẽ nhận thấy cách review của tôi khác hoàn toàn những bài viết review khác. Phần cảm nhận về cuốn sách của tôi tương đối ngắn và nói chỉ chiếm một phần rất rất nhỏ trong bài review của tôi. Tôi tập trung rất kỹ những điều tôi học được hoặc nghiệm ra từ cuốn sách ấy.

Thật sự tôi cảm thấy mình rất đáng khen, bạn sẽ luôn thấy tất cả các cuốn sách tôi đọc, tôi đều khen cả. Điều đó không có nghĩa là cuốn sách đó tốt 100% với tất cả mọi người. Nó thể hiện hai điều trong tôi. Thứ nhất, tôi đang sống tích cực hơn, chú trọng vào ưu điểm của vạn vật xung quanh, dùng góc nhìn tích cực để chia sẻ quan điểm của mình. Thứ hai, mọi cuốn sách đều mang tới một bài học, chỉ là bài học nào làm tôi ấn tượng và kịp thời trong cuộc đời của tôi tại thời điểm đó nhất.

Bạn sẽ đọc được quan điểm này của tôi trong bài viết: KHÁM PHÁ VÌ SAO CUỐN SÁCH NÀO TÔI CŨNG KHEN

Hãy cho tôi một điểm tựa
Điểm tựa từ việc đọc sách

Cuối cùng, tôi thật sự muốn chia sẻ đến những người bạn đang bước gần với những cuốn sách. Bạn hoàn toàn có thể đọc những cuốn sách bạn thích, theo cách của bạn. Dù bạn đọc bất cứ cuốn sách nào, điều quan trọng không phải bạn đọc đến chương cuối cùng bao lâu, mà bên trong bạn nở mầm hạnh phúc như thế nào.

Chúc bạn với cuộc hành trình yêu thương cùng với sách nhé!

Chương 19. Điểm tựa chạm đến tâm hồn…

“We need silence to be able to touch souls” – Tide App.

Tạm dịch: Chúng ta cần những khoảng lặng để chạm đến tâm hồn.

Tôi là một đứa trẻ, yêu thích ồn ào, nhộn nhịp của thành phố hoa lệ. Đó cũng làm một trong những lý do tôi luôn muốn sống ở Sài Gòn. Tôi thích cái vội vã của dòng người đi lại. Tôi thích âm thanh ầm ĩ nơi phố Tây Bùi Viện. Tôi thích những hàng xếp dài khu nhà café Vợt. Tôi thích sự cái trật trội ngược xuôi khu ốc quận 8. Tôi đặc biệt thích một mình ngắm nhìn chúng. Không cần “enjoy” vào chúng, mà chứng kiến tất cả điều đó trước mắt mình.

Tôi thật sự không lý giải được cảm giác của tôi khi ấy. Chỉ thấy là tôi rất tự do. Tự do giữa chốn người xa lạ ấy. Có lẽ với ai đó, đây là một trạng thái mang tên cô đơn. Nhưng với tôi là một trạng thái vô cùng tận hưởng.

Có lần tôi từng đọc ở đâu đó trong một cuốn sách, lý giải trạng thái tính cách con người tôi là dạng người “nhiệt tình với người lạ, lạnh lùng với người quen”. Tôi thừa nhận bản thân là một người rất dễ làm quen kết bạn với ai đó. Nhưng để kết nối thường xuyên, liên tục quả thực tôi rất lười.

Đến facebook tôi cũng lười like ảnh dạo. Tôi chính là muốn có không giản yên lặng của riêng mình. Nhưng cái yên lặng trong tôi không phải yên lặng của bên ngoài không gian tĩnh mịch. Đó là sự yên lặng trong lòng của tôi. Tôi ghét những không gian không có âm thanh, không gian tĩnh mịnh. Nhưng tôi cũng không thích sự ồn ào gây ra bởi những người tôi quen biết. Tôi chỉ thích sự ồn ào xa lạ từ những người tôi chẳng mấy quan tâm.

Giống như những lần tôi tự mình chạy lên phố đi bộ vậy. Tôi thích đi giữa đoàn người xa lạ ấy, nhưng tại một nơi thân quen với mình. Có lẽ nơi thân quen cho tôi sự an toàn, còn đoàn người xa lạ kia cho tôi không gian tĩnh lặng trong tim tôi.

“Chúng ta cần những khoảng lặng để chạm tới tâm hồn” với tôi có lẽ chính là như vậy. Khoảng lặng này chính là một mình tôi tận hưởng những suy tư của riêng mình, sống theo cách của riêng mình, bước những bước chân theo tiếng gọi sâu thẳm từ bên trong. Không bị tác động bởi bất cứ tác nhân nào từ bên ngoài.

Mỗi lần như vậy, tôi đều thấy lòng mình bình yên đến lạ. Đôi lúc nó còn cho tôi những ý tưởng mới cho cuộc sống màu xanh lá mà tôi yêu thích. Tôi thích cảm giác một mình hoặc là đông người. Tôi không thích cảm giác chỉ có hai người. Nó cần quá nhiều sự tập trung của tôi. Tôi muốn mình có chút không gian xao nhãng. Nghe có vẻ thật kỳ cục.

Tôi thích xem phim một mình hoặc tôi sẽ đi cùng một đám em đang độ tuổi phơi phới mộng mơ. Tôi thích đi café một mình cùng tiếng nhạc nhẹ nhàng trong không gian tĩnh lặng hoặc tôi sẽ đi cùng một đoàn người cùng cười nói và chụp những bức ảnh lung linh. Tôi thích đi uống một mình rồi tự mình bắt xe về hoặc đi chung với một đoàn người vui vẻ, sôi nổi. Tôi thích đi siêu thị một mình, lượt qua những kệ hàng, ngắm nhìn những gói snack đủ màu vàng đỏ hoặc là yên lặng trong một đám người đẩy xe cùng mình. Tôi thích nấu ăn và tự ăn một mình hoặc là tôi sẽ không nấu chỉ chờ người khác nấu cho mình ăn. Trừ khi, họ nấu không vừa khẩu vị của tôi và tôi muốn tận hưởng hương vị yêu thích của mình thì tôi mới xắn tay áo vào bếp.

Hãy cho tôi một điểm tựa..
Điểm tựa chạm đến tâm hồn

Tôi không rõ vì sao tôi lại thích làm nhiều việc một mình đến vậy. Chỉ là khi đó tôi không cần dựa vào quá nhiều ý kiến của đối phương để quyết định. Tôi thích tự mình quyết định mọi thứ của cuộc đời. Bao gồm khi nào nhắm mắt đi ngủ, khi nào mở youtube xem phim, khi nào ăn cơm, khi nào tắm, khi nào ngắm hoa, khi nào ngáp…

Tôi là kẻ yêu thích một mình nhưng tôi lại thích chứng kiến vẻ ổn ào, nhộn nhịp nghe có vẻ kỳ quái. Nhưng rồi tôi lại nghĩ, quan trọng khoảng lặng của riêng tôi vẫn được bảo vệ tốt. Mọi tác động bên ngoài chẳng đáng là gì. Tôi cần bảo vệ khoảng lặng này, bởi chỉ có khoảng lặng mới dẫn tôi chạm đến tâm hồn của chính mình.

Chương 20. Điểm tựa từ tư duy ăn uống…

“Conscious Eating is a big Step toward Conscious living”

Tạm dịch: Ăn uống có ý thức là một bước tiến lớn đối với lối sống có ý thức.

Sáng này thức dậy cảm thấy thời tiết ấm áp hơn rất nhiều. Đỡ lạnh cóng như hai ngày vừa qua. Tôi vốn sợ hãi thời tiết lạnh giá bởi vậy cứ mỗi mùa đông tới tôi đều bày ra tâm trạng ghét bỏ thời tiết và không ngừng kêu than. Cùng may, thay vì 12 độ như hai ngày trước, nhiệt độ ngoài trời là 16 độ. Nhẹ nhàng hơn rất nhiều trong tâm thái, tất nhiên là vẫn cứ lạnh nhưng cảm thấy vẫn có thể phần nào chấp nhận được.

Sau khi tôi thực hiện công tác vệ sinh cá nhân mỗi sáng, xem lai đồng hồ đã hiện thị thời gian là 9 giờ. Haizzz! Ôi sao lại lười biếng vậy nè. Tôi bắt đầu lịch trình một ngày của mình bằng việc học tiếng Anh, nấu cơm, viết lách, ngủ trưa rồi chiều lại viết, đọc, và cả xem phim nữa chứ. Trưa nay, dượng tôi không ăn cơm ở nhà, mẹ tôi thì đi làm nên sẽ ăn tại công ty, chỉ có mình tôi ở nhà. Tôi quyết định phấn chấn lên một chút vì một ngày ấm áp và một bữa trưa ngon miệng cho mình.

Tôi lượn ra vườn rau được trồng cách đây hơn một tháng, lấy vào một nắm rau cải xanh mướt, vẫn còn lỗ chỗ vết sâu ăn. Đây là vườn rau tự tay tôi cuốc đất, gieo hạt, tưới tắm mỗi ngày. Bởi vậy mỗi lần ra vườn hái rau tôi đều mang cảm giác tự hào trong mình. Kể cũng buồn cười, một vườn rau thôi có gì đáng tự hào đâu. Nhưng tôi cũng không biết nói sao, chỉ là cảm xúc tự hào của tôi vẫn chứ hăng hái thể hiện ra mỗi lần như vậy.

Ngoài vườn, cây chanh đã bắt đầu nở rộ màu tím trắng, báo hiệu một mua chanh bội thu vào mùa hè sắp tới. Chẳng kém cạnh “người anh họ” của mình, cây quất gần đó đã bung rất nhiều những nụ hoa trắng muốt trên những cành cây xanh lá vươn dài. Đám rau cải cũng cử một cây làm đại diện, bung nở sắc hoa vàng rực khoe sắc cùng hoa chanh và quất trong vườn. Tôi chợt nghĩ, tôi mà không ăn đám rau này nhanh, không khéo lại có một khu vườn hoa cải để ra tết chụp ảnh sống ảo ấy chứ. Tranh thủ chụp vài bức ảnh lưu lại những bông hoa đẹp đẽ này rồi mang nắm rau xanh mướt kia vào nấu bữa ngon cho mình.

Thú thực thì tôi ghét việc nấu ăn, cũng không có cái khiếu đó. Hoặc nói cách khác là do tôi không có khiếu nấu ăn nên tôi mới ghét nó. Tôi ghét thể hiện mặt kém cỏi của mình. Tính tôi là vậy đó.

Con người mà, rồi cũng sẽ thay đổi thôi. Nếu suy nghĩ thay đổi thì hành động ắt sẽ đổi thay theo. Bằng chứng chính là việc ăn uống của tôi. Nếu bạn gặp tôi cách đây 3 năm trước, chắc bạn sẽ kinh ngạc mà hét lên, người đâu sao mà gầy tới vậy chứ?

Với cường độ nhậu đêm, thức khuya, ăn nhanh uống vội của tôi suốt 2 năm đi làm khi mới ra trường, quả thực không béo lên được là chuyện rất dễ hiểu. Tôi không nhớ bản thân mình đã ăn uống tạm bợ như vậy thành thói quen từ bao giờ. Tôi chỉ biết, khi tôi vào Sài Gòn, sống chung với những người rất quan tâm tới việc ăn ngon, uống ngọt, thưởng thức và tận hưởng ẩm thực như một môn nghệ thuật, lấy niềm vui của việc ăn ngon làm động lực vào bếp. Tôi đã thật sự bị thuyết phục với những điều tuyệt vời này.

Có lẽ tôi là một đứa trẻ khá cứng đầu, khi một năm sau khi tiếp xúc với những điều đó, tôi đã bắt đầu thay đổi suy nghĩ của mình về việc ăn uống. Tôi chú trọng đều thời gian ăn uống, chú trọng đến thành phần dinh dưỡng đưa vào người, chú trọng đến tiếng nói, âm thanh bên trong của cơ thể. Quan trọng nhất đó là tôi bắt đầu chăm chỉ vào bếp thay vì ăn cơm hàng quán trong suốt thời gian dài như trước nữa.

Tôi bắt đầu tìm thấy niềm vui khi vào bếp nấu những món ăn theo cảm hứng vô cùng ngẫu nhiên và sáng tạo của mình. Có lúc món ăn lên đĩa rất đẹp mắt và ngon miệng nhưng cũng có lúc nấu xong tôi thật sự không dám bày ra đĩa mà đổ thẳng đi.

Quả thật đối với tôi, việc nấu ăn đã mang lại cho tôi rất nhiều điều vui vẻ. Không chỉ là lúc tôi tâm sự với chính mình, mà là cảm giác thành tựu thì mình vừa hoàn thành một thử thách lớn với bản thân.

Khoảng thời gian việc ăn uống tác động mạnh mẽ nhất đến tôi là vào khoảng tháng 6 tháng 7 năm 2020. Tôi – một đứa trẻ ăn uống một cách vô thức đã quyết định tham gia thử thách ăn uống eat clean trong một tháng. Tôi ăn đủ 3 bữa trong ngày, chăm chỉ xay sinh tố xanh uống mỗi buổi sáng. Chỉ sau khoảng 3 ngày, tôi thấy cơ thể mình có sự biến đổi rất lớn. Đầu tiên chính là da mặt căng bóng, mịn màng đến bất ngờ. Sau đó cân nặng của tôi được cải thiện rõ rệt. Tiếp đến, tôi cảm thấy việc ăn uống lạnh mạnh thật sự là điều rất đáng tự hào và cần lan tỏa đến nhiều người. Tôi nhận được rất nhiều phản hồi tích cực từ cơ thể với thử thách này. Đồng thời, đây cũng là một trải nghiệm rất đáng tự hào và đáng được nhắc tới trong hành trình thay đổi bản thân của tôi tính đến thời điểm này.

Tôi bắt gặp mình chăm chỉ hơn, từ tốn hơn, ít nhậu hơn, sống chậm rãi hơn, chú trọng chăm sóc bản thân hơn. Đặc biệt, tôi cảm thấy lối sống của mình có chuyển biến tích cực hơn rất nhiều.

Hãy cho tôi một điểm tựa
Điểm tựa từ tư duy ăn uống

Tôi thật sự tin rằng, tác động của việc ăn uống là rất lớn đối với lối sống của mỗi người. Nếu các bạn cũng giống như tôi, thấy việc nấu ăn thấy là một sự rắc rối, vậy thì cũng thứ biến rắc rối đó thành một điểm nhấn mới trong cuộc đời của mình nhé.

The end.


ỦNG HỘ/ DONATE

Like Fanpage Hương Nguyễn Blog hoặc Follow Facebook cá nhân (Lê Thị Nhật Linh) để nhận thông tin mới nhất từ Hương Nguyễn Blog.

Bạn thích bài viết này? Hãy để lại comment để giúp mình có thêm động lực. Ngoài ra, bạn cũng có thể cân nhắc việc ủng hộ mình bằng cách hoạt động BUY ME A BOOK tại chuyên mục ỦNG HỘ/ DONATE nhé!

Thank you!

7 COMMENTS

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here