Tập Podcast mới đây thuộc kênh Have a sip có mang một chủ đề “Đọc nhiều để làm gì?” với cuộc chia sẻ từ dịch giả Trịnh Lữ.
Ông chia sẻ: “Nếu như đọc mà chỉ để đọc, thì không cần thiết”
“Tôi thấy mọi người đọc sách nhiều hơn. Nhưng mà xét về việc đọc thì chỉ có mỗi một câu hỏi: Nếu như đọc mà chỉ để đọc thì không cần thiết đúng không? Đọc phải có mục đích. Anh đọc để làm gì? Chứ đọc mà chỉ để đọc thì sẽ dẫn đến cái việc là anh đọc nhiều hơn người ta mà chẳng biết những điều anh đọc được sẽ biến anh thành người như thế nào. Anh có đóng góp được gì với đời bằng những gì anh đọc hay không? Bản thân anh có tốt đẹp hơn nhờ những gì mà anh đọc không?”
“Văn hóa đọc không thể đo bằng số lượng sách anh đọc, mà bởi thái độ và cách đọc của anh.”
Đây là góc nhìn của một dịch giả có nhiều kinh nghiệm trong việc nghiên cứu và tìm hiểu cũng như viết lách và biên tập.
Ở góc nhìn của tôi, tôi KHÔNG đồng ý với quan điểm “Đọc mà chỉ để đọc, thì không cần thiết.”
Thưa sư phụ, đọc sách có lợi ích gì?
Trước khi đi sâu vào phân tích và bày tỏ quan điểm trên. Tôi xin phép trích dẫn một câu chuyện đã truyền cảm hứng cho tôi đọc sách. Câu chuyện này có thể sẽ khá quen thuộc với nhiều người hoặc không. Nhưng với tôi, đây là một trong những lý do khiến tôi bước tới việc chọn đọc sách trở thành thói quen cửa bản thân.
Chuyện kể rằng…
Chuyện kể rằng, tại một ngôi chùa trên núi, có một vị sư phụ đều thức dậy sớm ngồi vào bàn để đọc sách – dù những cuốn sách này đã cũ kỹ. Tiểu hòa thượng bên cạnh sư phụ thấy vậy, cũng cố gắng bắt chước sư phụ mình đọc sách.
Một ngày, cậu hỏi sư phụ:
“Thưa sư phụ, con đã cố gắng đọc những quyển sách như sư phụ nhưng vẫn không thể hiểu nó. Có những đoạn con hiểu, nhưng khi gấp sách lại thì quên nó ngay. Vậy đọc sách có lợi ích gì đâu?”.
Vị sư phụ liền đứng dậy, lấy hết than trong giỏ đặt vào lò và nói:
“Con hãy mang giỏ đựng than này ra ngoài sông và mang nước về giúp ta nhé!”.
Vị tiểu hòa thượng làm theo lời dặn, nhưng toàn bộ nước chảy ra hết trước khi cậu quay về đến nhà.
Sư phụ liền cười và nói:
“Lần sau con cần đi nhanh hơn nữa”. Rồi ông đưa lại cho cậu bé cái giỏ để đi lấy giỏ nước khác.
Lần này, cậu bé chạy nhanh hơn, nhưng cái giỏ đã trống rỗng khi cậu về đến nhà. Thở không ra hơi, cậu nói với sư phụ:
“Chúng ta không thể đựng nước trong cái giỏ này được”, và cậu định đi lấy cái xô để chứa nước. Vị sư phụ liền nói:
“Ta không muốn đựng nước trong chiếc xô mà là trong chiếc giỏ kia. Con có thể làm được điều này, do con chưa cố gắng hết sức đấy thôi”. Vị sư phụ lại đưa cái giỏ và bảo cậu bé ra ngoài sông lấy nước lần nữa.
Mặc dù cậu biết điều đó không thể nhưng không muốn cãi lời sư phụ, cậu cố chạy nhanh hết sức, nước vẫn chảy hết ra ngoài giỏ trước khi cậu về đến nhà. Tiểu sư phụ nói:
“Sư phụ nhìn này, thật là vô ích!”.
“Con nghĩ nó vô ích? Hãy nhìn vào chiếc giỏ kia!”, vị sư phụ nói.
Tiểu sư phụ liền nhìn vào chiếc giỏ và lần đầu tiên cậu nhận thấy rằng chiếc giỏ trông thật khác. Thay vì một chiếc giỏ đựng than cũ kỹ và bẩn, nó lại trông sạch sẽ.
“Đó là tất cả những gì xảy ra khi con đọc sách. Có thể con không hiểu hoặc không nhớ mọi thứ, nhưng khi đọc, sách sẽ làm thay đổi bên trong tâm hồn của con, như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy”.
Bạn thấy câu chuyện này thế nào? Ý nghĩa lắm phải không? Nó đã làm bạn có cái nhìn khác về việc đọc sách rồi chứ?
Tôi không biết câu trả lời của bạn chính xác như thế nào? Nhưng câu trả lời của tôi cho những câu hỏi trên là: Nó đã tác động vào quyết định lựa chọn đọc sách là một thói quen cần được xây dựng trong đời tôi.
Quay trở lại câu hỏi: Đọc nhiều để làm gì?
Dịch giả Trịnh Lữ chia sẻ: Đọc phải có mục đích. Anh đọc để làm gì?
Vậy câu hỏi đặt ngược lại sẽ là: Nếu mục đích đọc của họ chỉ là để đọc thì sao? Tại sao nó lại không cần thiết?
Con người, ai cũng có một nhu cầu riêng, không ai giống ai cả.
Giống như mua một chai nước khoáng trong siêu thị vậy. Có người mua để uống. Có người mua để tặng. Có người mua để bán lại. Nhưng cũng sẽ có người mua để rửa tay thì sao?
Điều lệnh, quy tắc nào cấm họ muốn làm? Họ có hại ai chăng? Họ làm ảnh hưởng tới ai? Họ vi phạm đạo đức hay quy tắc nhân quyền nào chăng?
Không. Họ chỉ đang thực hiện điều họ muốn mà thôi.
Quan điểm của tôi
Bản thân tôi ban đầu đến với đọc sách không bởi vì mục đích cao sang nào cả. Tôi đọc sách để giết thời gian và để cai mạng xã hội. Tôi đã từng nhắc tới điều này tại bài viết Lợi ích của việc đọc sách mang lại cho tôi, mời bạn ghé đọc.
Tôi không đồng ý với quan điểm: “Nếu đọc mà chỉ để đọc, thì không cần thiết”
Nó chỉ đúng với những người mang mục đích đọc với ý nghĩa to lớn nào đó như là nghiên cứu, tìm hiểu, học tập… Còn với một ai đó, họ muốn đọc để bớt tạo nghiệp, để cai mạng xã hội, để giải trí, để dễ ngủ…tại sao sao lại không cần thiết?
Nó có lợi cho cuộc sống của họ mà, đặc biệt là cũng không hại cho ai. Không những thế, vô tình họ đang đẩy doanh thu cho các nhà sách, mang văn hóa đọc lan truyền rộng rãi… Tại sao không?
Tôi cho rằng, không phải bất cứ việc gì cũng cần sứ mệnh cao cả, mục đích to lớn mới đáng được nhắc tới và biểu dương. Tôi nghĩ chỉ cần một “nét” tử tế, tốt đẹp đang ươm mầm thôi cũng đáng được trân trọng.
Tôi xin lấy một ví dụ
Ông Đặng Lê Nguyên Vũ – Vua cà phê Việt Nam từng có một câu hỏi gây sốt cộng đồng mạng và trở thành trend một thời trên khắp các diễn đàn.
Tiền nhiều để làm gì?
Một người nắm trong tay khối tài sản cả nghìn tỷ, đương nhiên các nhu cầu vật chất của ông để dễ dàng thỏa mãn. Ông cũng có thể giải quyết cả ngàn vấn đề đang là chuyện nan giải của nhiều người bằng một cái “quẹt thẻ”. Vốn dĩ, tiền với ông nó đã không còn là gánh nặng kiếm sống mà nó trở thành một phương tiện cuộc sống, nên ông hững hờ và coi nhẹ nó.
Nhưng nếu bạn hỏi một người dân lao động sống trong tâm dịch ở Sài Gòn vừa qua thì sao? Tiền ư? Nó có thể cho họ thêm bữa ăn, cho họ thêm một miếng nước uống, cho họ thêm một liều hạ sốt, thêm một cái khẩu trang, thêm một cơ hội sống sót… Nó có thể giải quyết được những vấn đề tưởng chừng rất cơ bản những lại khan hiếm trong cuộc chiến trường kỳ của đại dịch.
Điều bạn thấy ở đây là gì?
Điều tôi thấy ở đây chính mà mỗi góc nhìn là một nhận định khác nhau. Câu chuyện đúng sai, cần và không cần khó mà đoán định.
Ai có dè bỉu những người lao động chân tay chỉ cầu đủ ăn đủ mặc không? Bạn có cho rằng mục đích sống nhỏ bé của họ là không cần thiết không?
Lấy đâu ra thước đo đó để ta đánh giá chứ?
Bởi vậy, tôi cho rằng, không cần biết bạn đọc sách với mục đích gì nhưng bạn dành thời gian để đọc đã là một quá trình rất nỗ lực của bạn. Tôi tin rằng, đọc sách là một quá trình học, kể cả đọc với mục đích để đọc, thì đó cũng là quá trình học thụ động. Bạn có thể đọc được phân tích của của tôi về điều này tại bài viết Đọc sách không chỉ để giải trí…
Phần kết
Tóm lại, trên tinh thần, tôn trọng ước mong riêng của mỗi con người. Tôi đồng ý đọc sách nên có một mục đích. Nó sẽ kích thích bạn kiên trì và chăm chỉ. Nhưng mục đích là gì? Bạn hãy chọn nó. Không cần phải đao to búa lớn, chỉ cần bạn thấy vui là được.
Đây là góc nhìn cá nhân.
Bạn cũng có thể chia sẻ quan điểm của mình bằng một cách thật sự văn minh. Tôi nghĩ điều đó là cần thiết.
Chúc bạn một ngày vui!
Đừng quên rằng…!
Hương đã thiết kế một khóa học đặc biệt dành cho những ai mong muốn:
Cảm ơn các bạn đã xuất hiện ở đây và đón đọc những bài viết về sách và đọc sách của Hương.
Tôi đang nỗ lực để có nhiều bài viết chất lượng và truyền cảm hứng đọc đến cho mọi người xung quanh. Và nếu như bạn yêu mến Hương hoặc yêu thích những bài viết của Hương. Bạn hoàn toàn có thể ủng hộ Hương thông qua mục “Ủng hộ/Donate”.
Tuy nhiên, có một cách cũng rất hay có thể giúp bạn vừa ủng hộ Hương, vừa có những phần quà riêng cho mình. Đó là, bạn có thể đặt sách qua đường link mà Hương giới thiệu. Như vậy, Hương sẽ được nhà cung cấp trích một phần hoa hồng thông qua link dẫn mua hàng dưới đây.
Một lần nữa cảm ơn bạn rất nhiều.
Danh sách link sách:
At home with Madame Chic – Thanh lịch từ những khoảnh khắc đời thường (Đặt sách tại đây)
Bài học diệu kỳ từ chiếc xe rác (Đặt sách tại đây)
Bạn mới là chủ nhân của cuộc đời mình (Đặt sách tại đây)
Bình tĩnh khi ế, mạnh mẽ khi yêu (Đặt sách tại đây)
20 bí mật sành điệu từ Madame Chic (Đặt sách tại đây)
… (đang update)
Nếu bạn chưa tìm thấy cuốn sách muốn mua, hãy để lại tên sách ở dưới CMT. Hương sẽ cố gắng cập nhật một cách nhanh chóng để không làm gián đoạn cao hứng của bạn.
Một lần nữa, cảm ơn sự ủng hộ của bạn dành cho Hương Nguyễn Blog và Hương.
Chúc bạn có những trải nghiệm tuyệt vời khi ở đây cùng với Hương.
Lợi ích của việc đọc sách là điều mà bất cứ ai dù có thói quen đọc hay không đều có thể nhắm mắt và liệt kê được. Bởi đơn giản, chúng ta được nghe rất nhiều người nói về lợi ích của việc đọc sách mang lại.
Bạn có thể nghe hoặc đọc ở đâu đó ít nhất 10 lợi ích của việc đọc sách mang lại, ví dụ như:
Đọc sách giúp bạn thông minh
Đọc sách giúp bạn giàu có
Đọc sách giúp bạn hiểu biết
Đọc sách giúp bạn trong có vẻ thu hút
Đọc sách là thói quen của bất cứ tỷ phú nổi tiếng nào trên thế giới
Đọc sách giúp bạn thay đổi thế giới
Đọc sách giúp bạn bước ra thế giới
…
Những điều trên quen thuộc chứ?
Tôi tin là bạn đã từng nghe ít nhất 1 lần trong đời về những điều đó. Nhưng dù sao với tôi nó cũng tương đối xa vời. Đây là suy nghĩ thật sự của tôi cách đây 3 năm. Khi tôi chỉ coi hoạt động mua sách là một thú vui, đọc sách chùa là một dạng giải trí tạm thời và có vẻ trông khá tri thức.
Bạn có nhớ câu chuyện của tôi trong hành trình đến với sách ở bài viết 5 Tip giúp mình hình thành thói quen đọc sách chứ. Nếu bạn chưa biết về nó, cũng không sao, bạn sẽ có thể từ từ hình dung về nó trong bài viết này.
Bạn sẽ tìm thấy lợi ích của việc đọc sách mang đến cho tôi, là trải nghiệm đã làm thay đổi suy nghĩ của tôi về rất nhiều vấn đề trong cuộc sống, bao gồm cả việc đọc sách.
Nào, nhấp một ly cafe và chúng ta cùng gặp nhau trong câu chuyện của tôi nhé. Bạn sẵn sàng rồi phải không?
Lợi ích 1. Thư giãn và giảm căng thẳng
Một vài con số bất ngờ…
Tôi không chắc bạn đã gặp tôi ngoài đời thực chưa? Nhưng nếu bạn đang xuất hiện tại đây và đọc bài viết này, tôi nghĩ chúng ta đang bắt đầu tiến gần hơn tới một mối liên kết vô hình nào đó trong cuộc sống này.
Theo một nghiên cứu vào năm 2009 của đại học Sussex cho thấy rằng căng thằng được giảm tới 68% chỉ bằng cách đọc sách.
Con số này có làm bạn bất ngờ không?
Một con số khác nữa nhé. Theo một nghiên cứu được đăng trên tạp trí Social Science & Medicine đã chỉ ra rằng chỉ cần 30 phút đọc sách mỗi ngày thôi là bạn có thể nâng cao tuổi thọ của mình lên từ 2 – 3 năm. Đồng thời cũng giúp chất lượng cuộc sống cải thiện lên một cách rõ rệt.
Đó là những nghiên cứu khoa học và được công bố rộng rãi. Còn thực tế những gì tôi nhận được thì sao?
Thư giãn và giảm căng thẳng
Câu chuyện của tôi…
Còn nhớ cách đây 3 năm, khi tôi mới chân ướt chân ráo vào Sài Gòn sống và làm việc. Xa gia đình, xa bạn bè, xa môi trường làm việc cũ, bắt đầu lại từ đầu. Bắt đầu những thói quen mới, công việc mới, người bạn mới, lối sống mới. Cuộc đời tôi như lật giở sang một chương mới trong cuốn sách dày cộp vậy.
Tôi may mắn làm việc tại một công ty mà nơi đó tôi đã gặp được vài người đồng nghiệp mang đến cho tôi một vài ý tưởng mới. Và tôi cũng không ngờ nó đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống của tôi.
Tôi vốn là một cô gái khá nhạy cảm, rất dễ xúc động, dễ rơi nước mắt, dễ vui, dễ buồn, dễ thất vọng và tệ nhất là dễ “tiêu cực”. Mặc dù, tôi được nhiều người đánh giá là mang năng lượng tích cực lan tỏa. Sự thật là chỉ có tôi mới biết, thỉnh thoảng tôi cũng bị mắc kẹt trong chính sự “tích cực” của mình. Kỳ lạ phải không?
Đi tìm lối thoát…
Cho đến một ngày, mọi chuyện nằm ngoài toàn bộ sự kiểm soát và sức chịu đựng ít ỏi còn sót lại. Tôi như muốn gục xuống, nằm im và chỉ muốn nhằm mắt ngủ một giấc thật sâu trong nhiều ngày. Tôi gần như rơi vào bế tắc. Tôi thấy mình dần rơi xuống một cái giếng, hình như là cạn nước, tôi cũng không biết nữa. Tôi chỉ không nhìn thấy bất cứ ánh phản quang nào từ mặt nước bên dưới, hoặc là nó quá sâu để tôi có thể thấy được mặt nước đó. Tôi cứ rơi xuống, rơi xuống mãi chẳng thấy mình chạm xuống đáy. Mọi thứ bao trùm tôi là một màu đen kịt.
Bỗng, tôi mở mắt và nhìn lên, tôi đã cách mặt đấy khá xa, gần cách xa ánh sáng của mặt trời đến nỗi mọi thứ dần dần bé lại, chỉ còn vài tia le lói.
Tôi giật mình ngồi dậy.
Hóa ra đó chỉ là “giấc ngủ” mơ hồ nào đó trong một khoảnh khắc thất thần.
Lời khuyên từ người đi trước…
Tôi quyết định mình phải làm gì đó để bước ra khói cái bóng đen đó. Tôi tìm đến những người bạn đồng nghiệp vui vẻ kia của mình. Cụ thể là một người chị, cấp trên của tôi. Tôi nói rằng: Tôi rất dễ rơi vào trạng thái tiêu cực và lo lắng, cảm thấy sự sợ hãi vây kín mình. Tôi đã kể cho chị nghe điều tôi cảm thấy và làm tôi run sợ. Tôi đã mong ngóng ở chị một sự vỗ về và vài giải pháp nào đó thật hữu ích. Tôi nghĩ đó sẽ là một điều gì đó làm mắt tôi sáng bừng vì một giải pháp đồ sộ và to tát.
Tôi nhận được điều mình muốn. Đôi mắt tôi sáng bừng không bởi sự đồ sộ và to tát. Bất ngờ thay là bởi sự đơn giản đến mức tôi không hề cho rằng đó là một giải pháp.
TRÁNH XA MẠNG XÃ HỘI
Điều tôi chưa từng nghĩ đó là một giải pháp. Mạng xã hội thì liên quan gì tới tâm trạng của tôi chứ? Chúng ta dùng mạng xã hội để giải trí mà. Nó không thể là nguyên nhân dẫn tới những lo lắng, căng thẳng và sợ hãi của tôi được. Đây chính là điều đầu tiên tôi nghĩ.
Có vẻ như chị hiểu được điều mà tôi đang suy nghĩ.
Tôi đã có được lời giải thích của chị về lời khuyên đó bởi một câu chuyện trải nghiệm của chính chị. Điều dẫn dắt tôi đến với những lo lắng, sợ hãi và căng thẳng chính là thông tin “độc hại” mà tôi đã tiếp xúc trên mạng xã hội. Nó giống như thành tích của ai đó, niềm vui của ai đó, sự so sánh của bản thân mình với cộng đồng “ảo” xung quanh mình. Tôi bị áp lực bởi cuộc sống của người khác và quên đi nhiệm vụ của mình là tập trung vào cuộc sống của bản thân.
Sau gần một tiếng nói chuyện cùng chị. Bằng những bằng chứng tôi có được qua câu chuyện của chị, những bài học chị có được khi rời xa mạng xã hội và những người bạn khác của chị. Tôi quyết định sẽ thử một lần thử nghiệm này.
Hành động lập tức
TÔI QUYẾT ĐỊNH RỜI XA MẠNG XÃ HỘI
Tôi bắt đầu, unfollow nhiều fanpage vô bổ trên mạng xã hội, hủy kết bạn với những người tôi chẳng hề tương tác hoặc không quen biết họ. Tôi giảm tần suất vào mạng xã hội. Tôi tắt kết nối Internet khi ở nhà.
Khi ấy, tôi chọn thay thế thời gian trên mạng xã hội bằng hoạt động đọc sách. Khi đó tôi thật sự không có thói quen đọc sách. Và tôi phải từng bước xây dựng thói quen này từ đầu. Tôi bắt đầu thuyết phúc mình bằng những bài viết chứa từ khóa “Lợi ích của việc đọc sách”. Cuối cùng, như bạn thấy đó, tôi đã có 3 năm gắn bó với sách cho tới bây giờ.
Tôi có được thứ tôi muốn…
Điều quan trọng nhất chính là tần suất lo âu, tiêu cực và căng thẳng trong cuộc sống của tôi giảm xuống không ngờ. Thậm chí, nếu có ai đó nói với tôi rằng họ đang cảm thấy căng thẳng trong cuộc sống và công việc, thì có thể họ sẽ nhận được vài gợi ý của tôi về những cuốn sách hoặc đại loại như ra rời xa mạng xã hội phiền nhiễu.
Quả thật, khi tới với sách, tôi bắt đầu tập trung hơn vào cuộc sống nội tâm và thực tại của bản thân thay vì dành thời gian để “hóng” chuyện của người khác. Tôi không còn so sánh mình với một người nào đó, bởi có lẽ tư duy và nhận thức của tôi đã bắt đầu thay đổi. Một kết quả rất làm hài lòng tôi.
Đây là biến chuyển tích cực đầu tiên và dễ nhận thấy nhất của tôi khi đến với đọc sách.
Lợi ích 2. Cải thiện sự tập trung
Nếu có chuyển biến tích cực đầu tiên thì sẽ có những chuyển biến tích cực thứ hai, thứ ba… thậm chí là thứ n.
Tuyệt! Tôi chuẩn bị nói cho bạn nghe về điều đó đây.
Tôi đã thật sự gặp khó khăn khi phải tập trung…
… và chỉ làm một việc gì đó, kể cả việc giải trí lẫn công việc. Nói thật con đường để hình thành thói quen đọc sách khá giản nan bởi tôi tự nhận biết bản thân tôi vốn dĩ không thích đọc sách và cũng không có tính tập trung cao.
Tôi thường làm ít nhất hai việc cùng một lúc. Tôi nghe nói là do hai bán cầu não của tôi hoạt động khá cân bằng nên nó có xu hướng hoạt động song song cùng lúc. Tôi không chắc đây là thông tin đúng những tôi biết chắc sự thiếu tập trung của mình chắc chắn là có nguyên do và làm giảm hiệu suất “làm việc” gì đó của tôi. Cụ thể trong trường hợp này là đọc sách.
Tôi đi tìm giải pháp…
Tôi đã nghiên cứu rất nhiều cách để giúp mình có thể tập trung hơn trong khi đọc sách. Ví dụ như tránh xa internet, tránh xa đám đông, tránh xa những đồ vật khác trong phòng, tránh xa điện thoại… Tôi đã thử nghe nhạc không lời khi đọc sách. Tôi đã ghi chép khi đọc sách. Tôi cũng thử nhốt mình trong không gian chẳng có gì cả chỉ có sách và tôi.
Tôi thật sự không nhớ nổi mình đã thử những cách như thế nào để có thể tập trung vào việc đọc. Nhưng tôi biết chắc chắn rằng khi tôi chỉ chuyên tâm làm một việc gì đó hiệu suất tôi tạo ra thật sự rất đáng vui mừng.
Sau rất nhiều lần thử và thất bại, tôi đã giúp mình có thể ngồi yên lặng và đọc. Từ việc mỗi ngày đọc 5 trang sách đến việc mỗi ngày đọc 30 phút, rồi 40 phút,… bây giờ là 100 phút. Tôi còn sẽ tăng lên tiếp tục cùng với tốc độ đọc của tôi.
Để làm được điều này tôi cần nhiều hơn một thói quen. Đây là sự thật.
Cải thiện sự tập trung
….Thiền định
Cuối cùng, tôi cũng tìm ra được một giải pháp rất hữu hiệu bên cách các giải pháp mà tôi khám phá ra trước đó như là highlight thông tin quan trọng, viết ghi chú vào giấy note, tránh xa điện thoại và internet… Tôi tìm thấy thiền.
Thiền định!
Tôi thật sự không dám khẳng định tôi có thật sự thiền không, nhưng tôi biết khi tôi chỉ ngồi yên hoặc nằm yên và chỉ tập trung vào hơi thở, tôi đã ngưng “đa nhiệm”. Chỉ làm một việc.
Tôi thường ngồi yên và hít thở sâu, đếm từng nhịp thở của mình ít nhất 5 phút trước khi đọc sách. Tôi bất ngờ về điều mà mình làm được. Tôi thậm chí có thể đọc sách trong cả không gian có tạp âm “không trung hòa”. Tạp âm trung hòa sẽ giống như các âm thanh đè lên nhau giống như không gian quán cafe ồn ào. Âm thanh bị pha tạm khó lắng nghe rõ rằng từng thông tin nhưng rất tốt cho việc tập trung làm việc.
Kết quả tôi có được
Khi tôi tập trung đọc sách, tôi nhận ra tốc độ đọc của tôi tăng lên. Tôi bắt đầu được hoạt động đọc sách rèn luyện cho khả năng tập trung. Đây là điều tôi chưa từng nghĩ tới nhưng nó thật sự đã hiện và tồn tại trong cuộc sống của tôi.
Tôi nhận thấy mình làm việc tập trung hơn ngay sau khi đọc sách. Tôi cho rằng hoạt động đọc sách là quá trình kích hoạt sự tập trung của não bộ. Đây thật sự là kết quả khiến tôi rất hài lòng.
Lợi ích của việc đọc sách hóa ra không chỉ đơn thuần là những gạch đầu dòng được nhiều người tưởng tượng. Nó thật sự là trải nghiệm sẽ có khi ta “dấn thân” với đọc.
Lợi ích 3. Mở rộng vốn từ ngữ và củng cố khả năng viết
Ồ, bạn đang đọc một viết từ học sinh trao đảo với môn Văn suốt 12 năm học đấy. Và tôi tin bạn còn bất ngờ hơn khi caption thả thính của tôi toàn là copy đâu đó về. Thật sự để viết bất cứ dòng nào với tôi vô cùng khó khăn. Điều tệ nhất là tôi luôn nghĩ rằng tôi KHÔNG THỂ VIẾT.
Nhưng tôi đã được các cuốn sách chứng mình tôi thật sự đã sai.
Tôi thật sự đã được thôi thúc bởi các tác giả sách rằng: Viết lách là một quá trình có thể rèn luyện. Nó được quy tụ với việc không ngừng đọc và viết. Hoạt động tiếp nhận thông tin thông qua việc đọc và truyền đạt tư duy của bản thân ra bên ngoài bằng việc viết lách.
Nếu bạn đọc những bài viết của tôi trong một, hai tháng gần đây trên Blog của tôi, bạn sẽ nhận thấy có gì đó đã thay đổi. Giọng văn của tôi đã mượt mà, nhiều cảm xúc và liền mạch hơn rất nhiều so với trước đây. Đây chính là những feedback mà chính những độc giả của tôi chia sẻ với tôi.
Tôi thật sư vui mừng vì điều đó.
Mở rộng vốn từ ngữ và củng cố khả năng viết
Bài học dành cho tôi…
Việc đọc sách liên tục khiến tôi được tiếp xúc với nhiều góc nhìn khác nhau trong cùng một vấn đề. Điều này giúp mở rộng tư duy và tầm nhìn của tôi. Từ đó tôi cũng được tiếp xúc với nhiều cách lập luận, ngôn từ và câu chuyện khác của của từng tác giả. Đã thật!
Thỉnh thoảng tôi cũng len lén bắt chước vài cách diễn đạt học được từng trong sách. “Xào nấu” lại để nó thành của riêng mình. Từ đó mà vốn từ vựng của tôi cũng tăng lên đáng kể. Sách thật sự có khả năng cái thiện vốn từ vựng của tôi bằng cách giới thiệu cho bạn những từ mới, góc nhìn mới, tư duy mới.
Càng đọc nhiều, tôi càng có nhiều tư liệu cho những bài viết của mình. Học tập từ cách đưa ví dụ, trích số liệu, chưng minh luận điểm, thú hút người đọc bằng câu chuyện đến từ chính các giả viết sách.
Có lẽ, đọc sách giúp cải thiện kỹ năng viết là “hệ quả” không thể không xảy ra đối với người “chăm chỉ” đọc sách giống như tôi.
Tôi cực kỳ ưng kết quả này!
Lợi ích 4. Nâng cao kiến thức
Tôi thật sự không muốn bàn luận nhiều về vấn đề này. Bởi đây là điều ai ai cũng có thể nhận ra. Sách không chỉ chứa thông tin, kiến thức mà còn chưa những công trình nghiên cứu đồ sộ. Sách chứa cả thế giới quan của tác giản, tư duy, tầm nhìn, quan điểm thậm chí là cuộc đời của họ.
Không thể bàn cãi về những kiến thức mà sách có thể mang lại cho tôi. Tôi thật sự học được rất nhiều điều từ sách. Tôi từng nhắc tới điều này trong bài viết Phương pháp đọc sách hiệu quả gần đây.
Khi tôi cần các cách để có được nghệ thuật kể chuyện, thuyết trình hiệu quả. Tôi chọn cuốn “Ted like Talk 3”.
Khi tôi muốn học một vài kỹ thuật nào đó để viết tốt hơn. Tôi đã chọn đọc cuốn “Cứ viết đi!”
Hay khi cần tạo nên một tủ quần áo tối giản nhưng vẫn thời thượng và có khí chất. Tôi chọn cuốn “Có phong cách riêng”.
Khi tôi muốn tìm hiểu về lối sống tối giản. Tôi có thể tìm chúng trong cuốn “Quý cô tối giản”
….
Tôi đã học cả ngàn điều trong những cuốn sách. Thật không thể kể hết được chúng. Và tôi tin bạn cũng đã học được gì đó từ những cuốn sách mà bạn đã đọc qua. Cứ thử nghĩ lại mà xem.
Lợi ích 5. Kho tàng ý tưởng của tôi
Tôi bắt đầu Blog này từ tháng 8 năm 2021. Tức là tới này, Blog này mới tồn tại được khoảng 5 tháng. Trong đó tháng 8 gần như là quá trình tôi đã setup và không viết bài nhiều. Đến này Blog có 142 bài viết và xuất bản 2 cuốn Ebook 15 chương, tạm coi là 30 bài lẻ đi. Như vậy, trung bình một tháng tôi sẽ viết 30 bài, tức là một ngày sẽ xuất bản một bài.
Vậy ý tưởng viết bài tôi lấy từ đâu?
Kho tàng ý tưởng của tôi
Đây chắc chắn không phải câu hỏi dễ đối với một người không có năng khiếu viết và là một newbie như tôi. Tôi đã từng có những ngày đuối ý tưởng, bởi chẳng biết viết gì. Tôi cũng có ngày chẳng có chút cảm hứng tích cực nào để viết.
Điều này càng nghiêm trong hơn khi tôi quyết định thu gọn Blog của mình xoay quanh một chủ đề duy nhất đó là SÁCH. Tôi lần nữa như rơi xuống cái giếng sâu không đáy kia. Sợ hãi và hoang mang.
Nhưng rồi tôi cũng tìm thấy kho ý tưởng của bản thân thông qua việc đọc.
Tôi phát hiện ra có rất nhiều ý tưởng nằm sẵn trong những cuốn sách tôi đó. Đó có thể là một đoạn văn, một từ, tiêu đề của một chương, hoặc một lời thoại của nhân vật trong sách. Bạn có thể tìm thấy chúng trong chuyên mục “Sách và cuộc sống”của tôi.
Tôi vô cùng hào hứng với phát hiện này của mình. Giống như tôi tìm thấy chìa khóa dẫn mở ra đón ánh mặt trời vậy.
Tôi tìm thấy ý tưởng viết bài “Hạnh phúc là gì?” trong cuốn Có phong cách riêng.
…
Tất cả, lần lượt hiện ra trước mắt tôi, cho tôi những điểm sáng, cho tôi những thử thách và cả những cơ hội.
Nếu bạn muốn tìm kiếm những ý tưởng, hãy thử mở sách ra đi. Bởi nếu bạn không có vài gợi ý thì bạn sẽ có những phút giây thư giãn trước khi làm điều gì đó lớn lao.
Lợi ích 6. Thu hút “người thương”
Nghe có vẻ vô lý phải không? Nhưng hãy nghe tôi nói này…
Bạn thật sự sẽ trở nên bí ẩn hơn khi thường xuyên mất tích trên mạng xã hội chỉ vì bạn đang bận đọc sách. Các gì càng “bí ẩn” càng gây tò mò. Mà con người ai mà không có tính tò mò cơ chứ?
Bạn thử vào quán cafe ruột và ngồi đọc sách một mình xem, ý tôi là đọc sách thật sự chứ không phải là giả vờ ngồi diễn nhé. Tôi chắc chắn bạn sẽ thu hút không ít từ thích thú từ nhiều người khác đâu.
Bạn có thường xuyên bị hấp dẫn bởi hình ảnh ai đó chuyên tâm làm gì đó không? Sự thật thì bạn không phải số ít đâu, con số này rất nhiều đó. Và nếu bạn thật sự chuyên tâm đọc sách, thì bạn đang “bày” ra một phần quyến rũ của bản thân đấy.
Chưa kể đến rằng, đọc sách thường xuyên bạn sẽ có ngôn từ linh hoạt, tư duy nhanh nhạy và hiểu biết sâu rộng với một vài vấn đề thường xuyên tiếp xúc. Chắc chắn đó chính là chất liệu trong một cuộc giao tiếp lôi cuốn.
Sách cho bạn không gian để “hiền” lành trở lại, điều này biểu hiện rất rõ trên người của tôi. Tôi thấy mình điềm đạm và ít nóng tính hơn trước kia rất nhiều. Tất nhiên đây không phải là kết quả của duy nhất do việc đọc sách mang lại, nhưng chắc chắn đọc sách là một phần của nguyên nhân.
Tin tôi đi, một cô gái bí ẩn và thú vị sẽ hấp dẫn hơn một cô gái quá “xuồng xã”. Một chàng trai tri thức, điềm đạm cũng sẽ lôi cuốn hơn rất nhiều một “trẩu tre” mới nhú.
Tôi tin đây là một lý do rất hấp dẫn của việc đọc sách nhưng ít ai phát hiện ra nó.
Tôi đã thử và nghiệm ra nó. Còn bạn, bạn còn chờ gì nữa?
Phần kết
Lợi ích của việc đọc sách mang lại cho tôi là không thể chối bỏ. Tôi đã có được chúng.
Tôi không viết bài viết này để kêu gọi bạn hãy đọc sách đi, sách tốt lắm, nhiều lợi ích lắm. Tôi viết bài viết này để cho bạn thêm một lý do trước quyết định thay đổi chính mình. Chúc bạn tìm thấy niềm vui trong mọi quyết định của bản thân mình.
Nếu bạn viết có ích với bạn, thì nó cũng sẽ có ích với bạn bè bạn. Hãy share nó đến nhiều người hơn nhé!
Đừng quên rằng…!
Hương đã thiết kế một khóa học đặc biệt dành cho những ai mong muốn:
Đọc sách hiệu quả là từ khóa được rất nhiều người quan tâm. Đọc sách hiệu quả sẽ giúp bạn tiết kiệm thời gian, tăng khả năng nhận thức và vận dụng sau khi đọc và giúp rèn luyện tư duy hiệu quả.
Bạn đã và đang đọc sách hiệu quả? Và bạn đang tìm hiểu thêm những thông tin về nó. Có cách nào giúp việc đọc sách trở nên thú vị và hữu ích hơn đối với cuộc sống của mỗi chúng ta?
Bạn có bao giờ đọc xong một cuốn sách và sau đó chẳng còn nhớ gì về nó?
Bạn có bao giờ đọc xong một cuốn sách và sau đó không thể mô tả cảm nhận của mình về cuốn sách ấy?
Bạn có bị gánh nặng về số lượng sách cần phải đọc hay không?
Bạn có bao giờ đọc xong một cuốn sách và rồi chẳng thu được gì bất cứ bài học hay ý tưởng nào từ nó?
Tôi đã từng đọc sách và gặp phải những vấn đề trên. Tôi đã dành rất nhiều thời gian để thử các cách khác nhau và tìm cho mình những chìa khóa để giải quyết chúng.
Chắc chắn bài viết này sẽ cho bạn những ý tưởng giúp bạn đọc sách hiệu quả và cảm thấy yêu thích việc đọc sách hơn mỗi ngày.
Chúng ta cùng bắt đầu nhé!
Ý tưởng và phương pháp đọc sách hiệu quả
Ý tưởng số 1. Có mục đích đọc rõ ràng và chọn đúng sách đọc
Thường tôi sẽ có hai mục đích đọc, chủ yếu sẽ là:
Đọc để tìm hiểu một chủ đề
Đọc để giải quyết một vấn đề nào đó trong cuộc sống
Tùy vào từng mục đích đọc khác nhau mà tôi sẽ đưa ra các chọn lựa sách thích hợp và hiệu quả. Nó giúp tôi nối liền nhịp tư duy và thông tin cần tìm hiểu hoặc giải quyết, giúp việc đọc trở nên hiệu quả và có tính áp dụng kịp thời. Từ đó gia tăng hứng thú và động lực với việc đọc. Bởi vậy mà việc hiểu rõ mục đích đọc là một việc rất quan trọng.
Đọc để tìm hiểu một chủ đề
Khi có một thắc mắc về một chủ đề nào đó, bạn thường làm gì?
Tôi sẽ thường lên google và gõ ra điều tôi muốn tìm hiểu. Đây là cách rất nhanh để lấy thông tin, tuy nhiên có một rủi ro lớn là về tính chính xác về thông tin rất khó kiểm định.
Cách thứ hai tôi làm sẽ là hỏi những người đủ am hiểu về điều tôi thắc mắc. Cách này quả thật rất nhanh lẹ nhưng là một người mắc bệnh “lười giao tiếp” như tôi thì không phải là một giải pháp thường dùng.
Một cách khác nữa tôi thường dùng nhất và cũng là cách tôi thích nhất đó là tìm kiếm thông tin trong sách.
Đọc để tìm hiểu một chủ đề
Ví dụ gần đây, tôi đang tìm hiểu “viết lách”
Ngoài việc follow các Group của công đồng viết lách trên Facebook. Tôi còn hay đọc bài viết của các Blog hướng dẫn viết lách. Tham khảo các bài viết có cùng chủ đề mà tôi quan tâm. Tôi liên tục tìm kiếm những kiến thức và phương pháp trong các cuốn sách viết về đề tài này.
Gần đây tôi đang đọc một số cuốn liên quan tới đề tài này như: Cứ viết đi!, Để trở thành người viết, Con đường trở thành Freelancer Writer, Ý tưởng này là của chúng mình, Conten hay nói thay nước bọt.
Khi đọc những cuốn sách có chung một đề tài, tôi dễ dàng có thể liên kết các tư duy, luận điểm và bài học của nhiều tác giả khác nhau. Đồng thời nó cũng giúp tôi nhớ lâu hơn về những thông tin hữu ích, quan trọng được nhiều người nhắc đi nhắc lại.
Ví dụ như, “bản chất của viết lách không phải một dạng năng khiếu, nó là một quá trình kiên trì bền bỉ rèn luyện.”
Thêm vào đó, đọc nhiều sách chung một chủ đề sẽ giúp não bộ của tôi tập trung sâu vào một vấn đề. Chúng kích thích tư duy và liên kết các thông tin trong đầu tôi lại với nhau thành hệ thống.
Đọc để giải quyết vấn đề
Tôi cũng thường mua sách với mục đích giải quyết nhanh một vấn đề nào đó.
Khi tôi cần các cách để có được nghệ thuật kể chuyện, thuyết trình hiệu quả. Tôi chọn cuốn “Ted like Talk 3”.
Hay khi cần tạo nên một tủ quần áo tối giản nhưng vẫn thời thượng và có khí chất. Tôi chọn cuốn “Có phong cách riêng”.
Tất cả chúng đều nhanh chóng mang tới những hướng dẫn, bài học cụ thể để áp dụng “ngay và luôn” vào cuộc sống của tôi.
Đọc để giải quyết vấn đề
Bạn có thể lên Google và tìm kiếm những từ khóa liên quan. Kiểu như là: “Top sách hướng dẫn + [vấn đề cần giải quyết]”
Bạn sẽ nhận được vài list sách, chúng có thể khác nhau. Nhưng hãy để ý những cuốn sách luôn nằm trong top. Chúng chính là cuốn sách bạn cần đấy!
Còn nếu bạn nhiều hơn về các gợi, bạn cũng có thể tham khảo chuyên mục REVIEW SÁCH tại Blog Hương Nguyễn nhé!
Ý tưởng số 2. Quét mục lục
Việc đầu tiên chuẩn bị đọc sách không phải là Quét mục lúc đâu. Mà tôi sẽ chụp vài bức ảnh cực “đẹp” (theo định nghĩa của tôi) để dành cho bài viết review hoặc đăng trên facebook.
Sau đó mới tới bước “Quét mục lục”. Đây chính là việc xem trước mục lục của cuốn sách. Định hình trước xem cuốn sách Có bao nhiêu chương? Có bao nhiêu trang? Có mấy phần? Có từ khóa nổi bật nào không?
Thú thực thì nhiều lúc tôi cũng không chăm chỉ đọc sách đâu. Trong một tháng sẽ có vài ngày tôi đọc sách trong trạng thái miễn cưỡng. Một vài ngày đọc do thói quen mở sách đọc hằng ngày. Còn lại là đọc trong sức thích thú và hào hứng. Việc đọc lượt qua mục lục giúp tôi ước chừng được thời gian tôi có thể hoàn thành cuốn sách này. Nó sẽ cho tôi mục tiêu bằng con số khá rõ rằng đối với thời gian đọc.
Quét mục lục
Ngoài ra, ý nghĩa quan trọng của việc đọc lượt qua phần mục lục là giúp não bộ hình thành được các “mắt xích” quan trọng trong hệ thống mà cuốn sách sẽ triển khai. Điều này giúp tôi liên tưởng về cuốn sách một cách dễ dàng kể cả khi đã đọc xong nhiều ngày sau đó. Tôi gọi hoạt động này có tính gợi nhớ rất tốt.
Bạn có thói quen này khi đọc sách không? Nếu chưa, hãy thử nó nhé.
Một hoạt động chỉ chiếm khoảng 1 phút của bạn những sẽ mang lại cho bạn những hiệu quả đáng bất ngờ đó.
Ý tưởng số 3. Đặt ra những câu hỏi
Tôi tin rằng, bản chất của việc đọc sách là quá trình học tập của não bộ. Chúng ghi nhận thông tin, xử lý và phân phối thông tin ra ngoài bằng thái độ, hành vi, ngôn từ của bạn.
Bởi vậy, trong suốt quá trình đọc việc đặt ra những câu hỏi sẽ góp phần giúp não bộ của chúng ta tư duy theo nhịp độ của cuốn sách cũng như tác giả. Nó hình thành một phản xạ có điều kiện về việc đánh giá, suy luận cũng như lập luận quan điểm của ta với một vấn đề được nêu trong cuốn sách.
Tôi thường tự mình đặt ra các câu hỏi khi đọc sách. Và cũng tự mình trả lời những câu hỏi đó dựa vào những thông tin lấy được từ trong sách và kinh nghiệm thực tế của chính mình. Chính bởi hoạt động này mà tôi đã khai mở cho mình rất nhiều vấn đề trong quá trình đọc sách.
Ví dụ 1…
Ví dụ, tôi từng hỏi chính mình, tôi có phải là một người thực sự cởi mở với vấn đề “đồng tính” không? Câu hỏi này tôi từng đặt ra khi đọc cuốn Untamed của tác giả Glennon Doyle. Câu trả lời của tôi cho câu hỏi này là KHÔNG.
Thật đáng tiếc! Tôi biết.
Tại sao tôi có câu trả lời này? Tôi đã ghép những lập luận của tác giả cùng với những biểu hiện của chính tôi và thấy rằng, tôi hoàn toàn không thật sự cởi mở về vấn đề này. Nói vậy, không có nghĩa là tôi kì thị những người đồng tính. Mà là tôi vẫn có đôi chút “định kiến” vô hình nằm ẩn sâu bên trong trái tim của mình về họ.
Chỉ là biểu hiện thông thường của tôi đã được kiểm soát. Chúng được kiểm soát bởi lý trí và nguyên tắc “tôn trọng mọi người” của tôi. Vì vậy, chúng đã giúp tôi không làm điều gì đó hay phát ngôn gì khiến vấn đề trở nên tồi tệ.
Thật may vì điều đó.
Đặt ra những câu hỏi
Ví dụ 2…
Ví dụ, tôi từng tự hỏi chính mình liệu việc tôi quyết định nghĩ công việc ổn định để theo đuổi sự nghiệp Freelancer có thật sự đúng đắn không? Liệu tôi có đang hạnh phúc khi làm điều đó không?
Đây là câu hỏi, tôi đã tự đặt cho bản thân khi đang đọc cuốn “Love it or Leave it”. Cảm tạ trời đất là tôi có thể trả lời rằng tôi không hề chọn sai. Cái sai của tôi là tôi vẫn luôn băn khoăn về chúng và quên mất bản thân tôi phải tập trung cho mục tiêu của mình.
Đây là điều tôi rút ra được khi lắng nghe câu chuyện của tác giả Samanthe Clarke và tham gia vài bài tập trắc nghiệm trong cuốn sách đó. Tôi mừng vì mình tìm được đáp án ưng ý này.
Kết luận của tôi…
Quả thật, khi tôi tự đặt ra cho mình những câu hỏi, tôi thấy mình “vận não” nhiều hơn khi đọc. Nghĩa là tôi chủ động đưa ra góc nhìn của mình, nhìn vào các nghiên cứu, nhìn vào thực tế của bản thân. Và phát hiện ra thực trạng của chính mình. Từ đó, tôi cũng tự mình tìm câu trả lời và giải pháp cho chính vấn đề của bạn thân.
Thật tuyệt!
Ý tưởng số 4. Ghi lại những suy nghĩ và ý tưởng
Phần tôi thích nhất, ghi lại những suy nghĩ và ý tưởng. Tôi đã từng nhắc tới điều này trong bài viết Đọc sách và stick note.
Sót sách…
Bạn có từng rất “sót” sách mỗi lần có ai đó gấp nếp, làm bẩn hoặc vẽ vào cuốn sách của mình. Hoặc nếu bạn từng giống như tôi, chẳng dám mở cuốn sách của mình quá 90 độ khi đọc. Không dám highlight, gạch chân, viết tay lên sách.
Thì chúc mừng bạn, bạn chuẩn bị sẽ được tôi giúp rũ bỏ những nỗi sợ hãi đó đấy.
Tôi thực sự có một “nỗi tiếc sách không hề nhẹ.” Chỉ cần sách hỏi nhàu một xíu cũng day dứt khó ngủ. Nhưng bây giờ, nếu bạn có dịp cầm những cuốn sách tôi đọc gần đây, bạn nhất định sẽ rất giật mình.
Những cuốn sách của tôi…
Một vài cuốn được dở đến nỗi “bầm dập” hết gáy sách. Những dòng highlight bằng bút dạ quang cam, vàng xuất hiện liên tục. Có vài cuốn còn mang thêm trọng lượng của những mảnh giấy note nhiều màu. Thật sự cuốn sách được “cải biên” thành phiên bản “thời trang” mới sau khi vào tay tôi.
Nhưng tôi thật sự biết ơn những dấu tích này. Đây là một dấu tích thật sự nên có sớm hơn trong cuộc đời đọc và ngẫm của chính tôi.
Ghi lại những suy nghĩ và ý tưởng
Buông xuống sợ hãi…
Tôi cũng từng giống như bạn, tìm kiếm các phương pháp giúp đọc sách hiệu quả hơn, nhớ lâu hơn, tập trung hơn. Và tôi vô tình tìm thấy ở đâu đó việc sử dụng highlight và ghi chú lại khi đọc mang lại kết quả rất khả quan.
Tôi đã bị thuyết phục thực sự khi được nghe về ý tưởng này. Tôi quyết định phải thử nó ít nhất một lần trong đời. Có thể tôi sẽ chỉ phải tiếc một cuốn sách nếu phép thử không thành công. Hoặc tôi sẽ tiếc cả tủ sách khi tôi chẳng hề làm gì.
Bắt đầu từng bước nhỏ…
Tôi bắt đầu làm theo hướng dẫn, ghi chú lại cảm nhận của bản thân khi đọc đến những đoạn sách ấn tượng và đáng suy ngẫm. Tôi dùng bút dạ quang highlight những câu văn hay, những đoạn sách nổi bật hoặc ấn tượng vào trong sách.
Dường như tôi tập trung hơn trong việc tìm kiếm những đoạn sách hay như vậy, nó làm tôi dừng lại vài giây để đọc lại dòng sách đó trước khi quyết định highlight chúng. Ý tưởng này thật tuyệt.
Tôi bắt đầu viết lại một vài câu hỏi của ý tưởng số 3 lên những tờ giấy note, dán vào các trang sách. Tôi cũng viết ra những câu trả lời của mình và dán đè lên chúng.
Cuốn sách đầu tiên mà tôi làm điều đó là cuốn “Những điều tôi tự dăn chính mình”. Nếu bạn đọc bài review của tôi từ cuốn sách này trở đi và những cuốn sách trước đó, bạn sẽ thấy rất nhiều điều khác biệt khi tôi viết review sách.
Tôi đã đọc cuốn sách bằng cách đọc lại toàn bộ những phần tôi highlight và ghi chú bằng giấy note. Nó cho tôi tập trung cảm xúc, và suy nghĩ vào những điều tôi chú ý trong cuốn sách.
Thành quả của tôi…
Tôi thấy mình “vận não” và rút ra những bài học riêng cho mình, ẩn sau những bài học mà tác giả đã trình bày trong sách. Tôi thấy được sự hiệu quả không ngờ khi sử dụng phương pháp này vào quá trình đọc sách.
Bây giờ, những cuốn sách tôi không không chỉ là những highlight của những đoan sách hay và ấn tượng nữa. Chúng còn có cả những câu văn hay, những câu văn mang phép so sánh, ẩn dụ mà tôi nghĩ mình có thể học từ tác giả để áp dụng vào việc luyện viết của bản thân.
Những mẩu giấy note, giờ cũng không chỉ còn là những câu hỏi và câu trả lời. Ở đó, nó còn có những ý tưởng mới của tôi, những lời cam kết và có một vài suy nghĩ điên rồ nào đó. Lâu lâu là vài dòng cảm nghĩ tuôn chảy mạnh mẽ dưới ngòi bút mực nước tôi dùng để ghi chú.
Mỗi lần tôi muốn tìm kiếm ý tưởng viết, tôi lại có thêm một giải pháp nữa đó là lật lại những ghi chú mà tôi từng viết trong mấy cuốn sách đã đọc. Chúng là cả kho tảng đấy! Thật sự tôi đã rất hạnh phúc vì đã buông xuống sợ hãi và dám thử điều mới mẻ vào cuộc sống của mình.
Tôi nhận ra…
Tôi nhận ra, những cuốn sách không đơn thuần là một “tài sản” như rất nhiều người từng nói. Tài sản thật sự là những gì ta lấy được và làm đẹp cuộc sống của chính ta.
Bạn! Tôi nói bạn đó! Bạn đã sẵn sàng buông nỗi sợ và bắt đầu thử một cách mới giúp bạn gia tăng “tài sản” của chính mình chưa?
Ý tưởng số 5. Kết nối những bài học và áp dụng thực tế
Nếu bạn đã thực hiện tốt những gì được chia sẻ ở ý tưởng số 4. Thì đến với ý tưởng số 5 này, nó sẽ là chuyện nhỏ mà có võ đấy.
Kết nối những bài học và áp dụng thực tế
Hãy xem lại lần nữa những ghi chú của bạn.
Tất cả bài học đang nằm trên các tờ ghi chú của bạn đó, mang chúng tiến vào cuộc sống thực tế của bạn đi nào.
Giống như cách mà tôi đã làm khi đọc cuốn sách Cứ viết đi! vậy đó. Hoặc bạn có thể tham khảo điều tôi làm tương tự khi đọc những cuốn sách khác tại chuyên mục “Review sách” tại Blog Hương Nguyễn nhé!
Một vài mẹo nhỏ để đọc sách hiệu quả
Đặt đồng hồ khi đọc sách giúp tạo lập không gian trong não bộ
Tránh xa internet khi đọc để tránh gây xao nhãng
Thiền trước khi đọc sách sẽ giúp tăng tính tập trung
Sử dụng đèn với ánh sáng màu vàng và tập trung vào không gian nhỏ sẽ tốt cho mặt và tăng độ tập trung
Đừng để nhiệt độ và âm thanh làm phiền tới sự tập trung của bạn nhé
Phần kết
Để đọc sách hiệu quả, bạn hãy mang tâm lý tích cực với hoạt động đọc sách. Hãy sáng tạo và tìm kiếm những phương pháp phù hợp với bản thân mình.
Bài viết này là một gợi ý tham khảo dành cho bạn. Nó đang phát huy rất tốt với tôi và môt vài người bạn khác của tôi. Hãy thử nó nếu bạn muốn tìm kiếm điều phù hợp cho mình.
Nếu bạn chưa thật sự sẵn sàng với việc đọc sách, bạn nhất định phải đọc ba bài viết này.
“Tôi không nghĩ đồng tính lân lan, bà Joanne ạ. Nhưng tôi tin tự do thì có.”
Đây chính là câu trả lời của Glennon Doyle cho câu hỏi của một khán giả trong một sự kiện diễn ra ở Trung tây. Sự kiện có sự góp mặt khoảng một ngàn khán giả là phụ nữ.
Cánh tay của bà Joanne đã run rẩy khi cầm micro và hỏi Glennon Doyle rằng:
“Tại sao đột nhiên mọi người lại trở nên đồng tính như vậy?”
Tôi tin đây là câu hỏi mà rất nhiều người đã từng đặt ra, khi nói về giới tính thứ ba. Nhiều người tin rằng giới tính thứ ba là một loại bệnh và nó có thể làm “đột biến gen”.
Và tôi biết rằng ai đó đã, đang và sẽ đặt ra câu hỏi giống như quý bà Joanne thì sẽ muốn đọc cuốn sách này, Untamed – Sống cuộc đời bạn muốn, tác giả Glennon Doyle.
Untamed – Tôi thật sự muốn thuyết phục bạn đọc nó
Tôi có chút hồi hộp khi nghĩ rằng phải viết một bài review thật sự “động lòng” để thuyết phục tất cả mọi người nhất định “phải đọc cuốn sách này một lần trong đời”. Tôi biết như vậy thật sự rất tham lam và ngớ ngẩn, nhưng tôi không thể ngăn bản thân mình có suy nghĩ đó. Đặc biệt, khi tôi tình cờ đọc được bình luận của một nam thanh niên trong một Group của cộng đồng Gen Z. Bình luận dưới bài đăng một một cô gái mang ngòi bút của mình chia sẻ thông điệp đến cộng động rằng:
“Hãy mạng dạn sống với giới tính thật của bản thân, dù ngoài kia đang còn quá nhiều người suy nghĩ không đúng về giới tính ấy.”
Lời bình luận của anh ta viết như thế này:
“Đừng làm lệch lạc tư tưởng giới trẻ. Những thành phần đồng tính sớm muộn cũng bị xã hội đào thải. Những con người làm tụt lùi xã hội, kéo bước tiến của xã hội thì xin các vị đừng tung hô. Chúng ta không kỳ thị họ nhưng cũng đừng biến nó thành một xu hướng. Xin đừng cổ vũ lối sống này!”
Nói thật tôi không muốn trích dẫn nguyên văn bình luận này trong bài viết của mình. Nó thật khó khăn. Có điều gì đó trong tôi muốn nhắc nhở chính mình không được né tránh những điều khó khăn trong cuộc sống này. Giống như lời cổ vũ của Glennon, “Chúng ta sinh ra để thực hiện những việc khó khăn”. Tôi tin tôi sẽ phải sống và đối mặt với những con người giống như vậy. Lấy danh nghĩ cao cả và nhân văn để che lấp suy nghĩ phiến diện và ích kỷ của chính mình.
Untamed – Những câu chuyện giản dị “cởi” và “mở” những điều ta lẩn trốn
Xin hãy cho tôi 10 phút để lật lại những ghi chú của mình trong cuốn sách Untamednày nhé. Tôi nghĩ có rất nhiều ghi chú trong quá trình đọc cuốn sách này mà tôi muốn chia sẻ cho bạn nghe về chúng.
[HÃY CHỜ ĐỜI…]
Tôi đã quay trở lại rồi.
Untamed – Cô ấy là ai?
Có lẽ đây là một câu hỏi phổ biến, trong những cuộc gặp tình cờ của bất cứ ai. Họ hỏi bạn, “Cô ấy là ai?”
Bạn định trả lời nó như thế nào?
“Cô ấy là bạn cấp ba của tôi. Cô ấy đang là mẹ của 2 đứa nhỏ. Cô ấy là một người vợ tuyệt vời. Cô ấy đang là nhân viên tài vụ tại một công ty trong nước…”
Hầu hết những câu trả lời sẽ được triển khai theo hướng đó. Và tôi phải thừa nhận, tôi thường xuyên có những câu trả lời như vậy. Bằng cách lấy một danh từ nào đó để mô tả về ai đó khi được hỏi “Cô ấy là ai?”
Liệu nếu có ai hỏi bạn một câu hỏi tương tự về tôi. Bạn sẽ trả lời như thế nào? Tôi không chắc nữa. Nhưng tôi biết, tôi muốn bạn sẽ dùng một vài tính từ để nói về tôi, thay vì một vài danh từ mô tả về chức năng, nhiệm vụ, vị trí của tôi trong xã hội này.
Cùng thử nhé!
Tôi muốn bạn sẽ trả lời câu hỏi đó rằng:
“Cô ấy là một người vui vẻ. Cô ấy luôn tìm mọi cách để thể hiện tiếng nói bên trong mình. Cô ấy luôn có cách tạo một không gian đủ an toàn để bạn nói ra những băn khoăn và lo lắng của mình. Cô ấy thật sự giỏi lắng nghè. Cô ấy luôn tìm mọi cách để sống theo điều mà cô ấy cho là đúng đắn. Tôi ấy có vẻ ghét những trào lưu ồ ạt, có thể cô ấy không thích xu hướng của đám đông…”
Đây thật sự là những gì mà tôi muốn người khác nói về mình. Nhưng tôi lại không nói về họ theo cách đó. Tại sao vậy? Có thể đó là một phản xạ tự nhiên của tất cả mọi người, hoặc phần đông mọi người khi được hỏi một câu hỏi tương tự.
Untamed – Cô ấy là ai?
Tôi muốn gì ư?
Tôi muốn họ làm điều mà chính tôi không làm với họ. Tôi là một kẻ tham lam. Ồ, đây thật sự không phải là một biểu hiện khiêm tốn của tôi. Đây thật sự là điều tôi cảm thấy khi Glennon nhắc nhở tôi trong cuốn sách này. Rằng chúng ta có thể định nghĩa bản thân bằng những tính từ hoặc động từ thay vì một danh từ mô tả về vai trò tôi đảm nhận trong xã hội. Bởi vai trò sẽ có lúc phải thay đổi.
Bởi những danh từ thì luôn bị đóng khung trong một mực thước chung của đám đông. Ví dụ như danh từ luật sư. Một người giỏi biện luận, hiểu luật, ngoan cố (có chứ), có một mức thu nhập cao. Đó là hiện tại, vậy liệu có gì thay đổi khi thời gian và xã hội vẫn luôn vận hành? Liệu định nghĩa này có luôn là bất biến? Tôi thật sự không chắc nữa.
Nhưng tôi biết những tính từ và động từ thì không! Ý tôi là nó vẫn thay đổi, nhưng nó thay đổi theo định nghĩa của riêng từng người chứ không phải đám đông. Tức là bản thân mỗi người sẽ có một định nghĩa riêng cho từ nào đó.
Ta thử một ví dụ nhé!
Tôi có từ “hạnh phúc”.
Có người nghĩ rằng hạnh phúc là có thật nhiều tiền. Có người nghĩ rằng hạnh phúc là ngày ngày vui vẻ. Có người lại nghĩ hạnh phúc là có địa vị cao, được người người nhớ tới. Có người nghĩ hạnh phúc là được làm điều gì đó mà mình muốn… Có cả ngàn định nghĩa khác nhau. Nhưng để phát biểu được từ hạnh phúc này là gì? Thì họ cần dùng trái tim để cảm nhận.
Nghĩa là, nếu họ dùng một tính từ nào đó để định nghĩa tôi, họ nhất định phải gắn kết mọi điều họ biết về tôi và đưa ra một kết luận. Nó sẽ không dễ dàng để đưa ra một danh từ được ghi to và rõ trên danh thiếp của tôi. Và, nó cũng không phải một vai trò nào đó có thể biến đổi theo thời gian.
Tôi đang ở đây, và đã sẵn sàng để trả lời câu hỏi “Cô ấy là ai?”bằng những tính từ.
Tôi từng chia sẻ quan điểm của bản thân về sự tự do trong bài viết PHẦN TÔI THƯỜNG LƯỚT NGANG KHI ĐỌC MỘT CUỐC SÁCH. Có rất nhiều những quan điểm về tự do hay mà tôi đọc được từ các cuốn sách. Đây là một trong những giá trị cốt lõi của bản thân tôi.
Tôi yêu thích tự do. Tôi mong tất cả chúng ta để được tự do không chỉ về mặt thể xác mà còn cả tâm hồn, tư duy, quan điểm, sở thích…
Untamed – Tự do có thể là gì?
Thực tế là…
Chúng ta được giáo dục trở thành một người tốt, một người tài giỏi, một người chăm chỉ, một người khiêm tốn,… Một ai đó mà xã hội yêu thích và quan tâm.
Giống như GDucky từng rap: “Gia đình và nhà trường muốn nó phải miệt mài giơ tay. Nhưng không ai thỏa mãn tâm hồn thằng nhóc. Bằng cách dạy nó dạy nó viết một bài thơ hay.” –Trích bài Rap Chạy – Tez & GDucky, Rap Việt mùa 1.
Chúng ta được nhốt vào một cái lồng của nguyên tắc, yêu cầu và quy chuẩn chung của đám đông. Vậy phần riêng của chúng ta là gì?
Định nghĩa về hạnh phúc của bạn là gì? Định nghĩa về thành công của bạn là gì?
Không ai hỏi tôi điều đó. Họ đang mặc định hạnh phúc là giàu có, thành công là thành đạt. Thứ thật sự làm tôi hạnh phúc không phải vậy. Thứ mà tôi gọi là thành công không phải vậy.
Tôi cũng giống như hầu hết đứa trẻ ngoài kia, được giáo dục rằng phải học thật giỏi để trở thành những người kiếm được nhiều tiền trong xã hội. Thật đáng tiếc khi tôi mặc định những điều đó là suy nghĩa và mục đích sống của mình trong hơn 20 năm. Cho đến một ngày, có người hỏi tôi, “Sứ mệnh của em là gì?”
Tôi bỗng giật mình. Sao tôi cần có “sứ mệnh” để sống trên đời này chứ? Đám đông không nói cho tôi điều đó.
Tôi đã mất 2 năm để tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi đó. Sứ mệnh của tôi là gì?
Vậy, tự do là gì đây?
Một trong những định nghĩa về Tự do mà tôi rất thích trong cuốn sách “Càng kỷ luật càng tự do” viết:
“Tự do không phải là làm bất cứ điều gì bạn muốn, mà là có quyền tự chủ trong mọi việc.”
Nhưng tôi lại càng thích định nghĩa của Glennon trong cuốn sách này hơn. Glennon nói rằng:
“Tự do không phải ủng hay chống đối một ý tưởng mà là tạo ra ý tưởng của riêng bạn ngay từ đầu.”
Tôi đặc biệt tin rằng tự do có thể thay đổi thế giới. Bởi tự do là khi mọi người sáng tạo để làm cuộc sống của họ trở nên mới mẻ theo một cách nào đó rất riêng. Thế giới thay đổi và phong phú bởi tập hợp sự sáng tạo của mỗi cá thể cộng lại.
Bởi vậy, tôi thật sự muốn hỏi bạn, bạn có yêu thích tự do không? Bạn có đang thấy mình tự do?
Tôi đã từng giống như rất nhiều người nghĩ rằng: “Can đảm là dù sợ hãi nhưng vẫn làm”. Trong Untamed, Glennon lại có một góc nhìn khác, khá thú vị. Cô ấy nói:
“Can đảm là từ bỏ tất cả những người khác để sống thật với chính mình.” Và can đảm đích thức chính là trung thành với chính mình.
Nếu như góc nhìn của Samanthe Clarke trong cuốn “Kiên định hay từ bỏ”, quan điểm về “can đảm” là bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân, thì ở đây Glennon lại cổ vũ chúng ta can đảm để đối diện với chính mình.
Tôi cảm thấy khá ấn tượng với điều mà Glennon chia sẻ khi nói về can đảm. Cô ấy nói với tôi rằng, không phải việc vượt qua sợ hãi mới được gọi là can đảm. Việc bản thừa nhân sợ hãi của chính là một phần của can đảm.
Chúng ta thường bị đám đông thao túng và dẫn dắt phải che đi phần nhút nhát, sợ sệt của bản thân. Nếu ta không làm như thế, sẽ có ai đó ngoài kia cười nhạo chính chúng ta. Sự thật là để thừa nhận bản thân chúng ta đang sợ hãi cũng cần rất rất nhiều sự can đảm.
Liệu chúng ta có dám gạt những chỉ trích, phán xét của đám đông, những công kích về điểm yếu của chúng ta để đối diện với chúng, thừa nhận chúng và tìm cách làm bạn với chúng.
Tôi đã bị thuyết phục…
Ngay khi được Glennon truyền thông điệp về một góc nhìn khác với khái niệm của từ “can đảm”. Tôi đã thử can đảm viết ra những suy nghĩ tệ hại của chính bản thân mình. Tôi đã đối diện với nó, nhìn thẳng vào nó, cười với nó và làm hòa với chính mình. Tôi cảm thấy khá hơn rất nhiều, thay vì gồng cong người để giả vờ như tôi đang rất ổn, tôi rất cản đảm và tôi sẽ làm được.
Ngay tại giây phút này đây, tôi phải thừa nhận với bạn rằng tôi đang rất không cảm thấy ổn chút nào. Tôi gặp phải một vài thất bại trong cuộc phỏng vấn gần đây, tôi nói với bản thân rằng do tôi thật sự không may mắn. Nhưng tôi biết đó chỉ là lời an ủi vô giá trị và rỗng tuếch. Sự thật đằng sau chính là sự thiếu trọn vẹn trong kỹ năng của tôi, mà bấy lâu nay tôi vờ nhưng nó chẳng mấy quan trọng.
Untamed – Như thế nào là can đảm?
Tôi nhận ra Glennon rất đúng khi nói rằng để can đảm điều đầu tiên chúng ta cần làm là trung thành với chính mình. Sợ hãi không phải một từ trái nghĩa với can đảm. Sợ hãi là một phần của can đảm.
Đừng giả vờ nữa, hãy thừa nhận cảm xúc thật sự của chính mình là điều mà tôi phải nhắc nhở bản thân nhiều hơn nữa.
Untamed – Không, đồng tính không phải một trào lưu
Ẩn dưới một câu hỏi….
Nhớ lại cách đây vài năm, trong cantin của công ty, tôi cùng với các đồng nghiệp của mình ngồi dùng bữa chung với nhau. Tôi thật không còn nhờ hôm đó chúng tôi ăn món gì? Bởi điều làm tôi nhớ về buổi trưa hôm đó không phải thức ăn mà là một câu hỏi.
Câu hỏi này làm tôi vừa giật mình, vừa lo lắng. Câu hỏi này không phải dành cho tôi, nó dành cho một anh đồng nghiệp khác trong phòng của tôi. Anh ấy khá nổi tiếng trong công ty, không chỉ bởi ngoại hình nổi bật, tính cách ấn tượng, đặc thù công việc trong công ty mà còn cả “giới tính” của anh.
Đúng, bạn đoán đúng rồi đó. Anh ấy thuộc giới tính thứ ba. Anh rất tự tin và thoải mái với giới tính của mình và các đồng nghiệp khác trong công ty cũng vậy. Hoặc là “tỏ ra như vậy”.
– H, từ khi nào mà anh biết anh bị ấy vậy?
– Bị ấy? Là bị gì hả C?
– Ý em là thuộc giới tính thứ 3 đó?
Tôi thật sự “nhảy số” trong tình huống đó. Lập tức tôi đã lên tiếng trước khi người anh tên H kia trả lời.
– Sao lại là bị? Phải là được chứ. Giới tính là khi anh đẻ ra nó đã như vậy rồi, ngấm từ máu đến tủy, đến tâm sinh lý rồi. Nó không phải bệnh để dùng từ “bị”. Nó là bản chất thật sự của người ta. Chỉ là người ta nhận ra người ta thuộc hệ giới tính đó là lúc nào thôi. Anh nên hỏi là ‘Từ khi nào anh biết mình là ai?’
Tôi tin rằng…
Tôi thật không biết tại sao tôi lại có phản ứng và đưa ra câu trả lời đó như vậy. Tôi chỉ biết, tôi đã nghĩ và nói những điều như thế. Tôi không cố thể hiện ra bất cứ sự “bảo vệ” hay “hô hào” đầy tích cực nào. Tôi chỉ thấy tôi biết giới tính không phải là một loại bệnh. Tôi chắc chắn về điều đó. Mặc dù những hiểu biết của tôi về giới tính thứ ba thật sự không nhiều, hay đúng hơn là tôi cũng không rõ lắm về họ. Nhưng tôi hoàn toàn có thể nhận thức ra điều đó.
Đến hôm nay, khi ngồi viết những dòng chữ này, tôi thật sự cảm thấy tự hào về bản thân. Không phải bởi tôi đã đứng ra ủng hộ hay bảo vệ cho một ai đó mà là bởi tôi thật sự đã làm điều mà tôi cho là đúng đắn. Tôi không vờ như không biết, cũng không vờ như thấu hiểu. Tôi chỉ nói những điều tôi nghĩ và hiểu, và mang theo cả sự tôn trọng. Đây thật sự là điều tôi đã làm.
Tôi có nói về sự lo lắng của mình khi nghe câu hỏi đó. Đúng tôi đã lo lắng. Đó là sự thật. Ẩn sau câu hỏi “Anh bị như vậy?” chính là tâm hồn bên trong của họ, quan điểm của họ về vấn đề đó. Từ “bị” nó mang một nghĩa khá tiêu cực và thiếu tính chủ động. Nó giống như là một điều không hay nào đó đã xảy đến vậy. Thật đáng quan ngại.
Giống như câu chuyện tôi nhắc đến ở đầu bài viết, đoạn comment của một thanh niên về giới tính thứ ba như một loại phong trào mới nổi. Anh ta cho rằng phong trào này rất độc hại và có thể mang tới nhiều hệ lụy cho xã hội loài người.
Tôi chắc chắn một điều rằng, anh ta đã tin rằng đồng tính là một căn bệnh và nó thật sự có thể lây lan. Tôi đã không tham gia vào cuộc tranh luận vô cùng sôi nổi dưới dòng bình luận của anh ta. Tôi đã chụp lại đoạn trích mà Glennon đã trả lời bà Joanne và đặt xuống dòng bình luận đó, chỉ vậy thôi.
“Tôi không nghĩ đồng tính lân lan, bà Joanne ạ. Nhưng tôi tin tự do thì có.”
Untamed – Không, đồng tính không phải một trào lưu
Tự do sáng tạo ra những định nghĩa của riêng bạn, bao gồm con người bạn, giới tính của bạn, tình yêu của bạn, hạnh phúc của bạn, tiếng nói bên trong bạn.
Tôi không nghĩ kêu gọi đám đông thừa nhận và ủng hộ cộng đồng giới tính thứ ba là một giải pháp. Bởi tôi tin rằng con người sinh ra không có nhiệm vụ phải chứng minh bản thân mình là ai. Mà chúng ta được sinh ra để thực hiện những điều mà chúng ta cho là đúng. Chỉ là đừng làm tổn thương hay làm hại đến những người khác.
Cứ tự do, cứ can đảm.
Review cuốn sách: Untamed – Sống cuộc đời bạn muốn
Tôi tin rằng cuốn sách này có tính giáo dục rất cao. Không phải là những giáo điều, lý luận trong cuốn giáo dục công dân thời trung học, mà là những câu chuyện rất riêng tư từ tác giả Glennon Doyle.
Những gì cô ấy chia sẻ có thể khiến bạn đồng tính, khiến bạn băn khoăn, khiến bạn sợ hãi hoặc không may khiến bạn phản đối. Điều đó không sao cả. Đó là cách nhìn của cô ấy. Bạn cũng có quyền có cái nhìn riêng của mình.
Tôi đặc biệt đánh giá cao những câu chuyện và quan điểm liên quan tới bình đẳng giới, giáo dục giới tính cho con trẻ, quan điểm về đồng tính, gia đình và phương pháp nuôi dạy con cái.
Tôi tin một người mẹ ba con sẽ mang đến những trải nghiệm đáng suy ngẫm và giá trị để đồng hành cùng các bậc phụ huynh. Tôi càng tin tưởng với một người sau gần nửa cuộc đời mình mới tìm ra giới tính thật sự của mình sẽ mang tới câu chuyện thực tế và rộng mở với vấn đề đồng giới.
Tôi thật sự thán phục sự can đảm của Glennon. Cô ấy đã gạt bỏ những sợ hãi để làm điều mà có thể cố ấy sẽ sợ. Cố ấy cũng đã can đảm để thừa nhận sự sợ hãi của chính mình.
Cô ấy làm được, tôi cũng vậy.
Untamed – Sống cuộc đời bạn muốn
Tôi không biết vì lý do gì mà khi mua cuốn sách này. Tôi đã luôn nghĩ sẽ để dành cuốn sách cho những ngày đầu tiên của năm mới. Tôi thật sự đã đúng khi tin vào linh cảm của mình về thời điểm mở cuốn sách này và đọc nó.
Hãy nói cho tôi nghe điều bạn thấy khi đọc cuốn sách này nhé!
Đánh giá chung về cuốn sách Untamed – Sống cuộc đời bạn muốn
Untamed là câu chuyện đầy cảm hứng, giúp ta đủ tin tưởng vào bản thân để làm hòa với cơ thể, tôn vinh cơn giận và nỗi đau khổ của mình, sau cùng là giải phóng bản năng chân thật nhất, ngông cuồng nhất để trở thành một người phụ nữ mà ta tự hào nói: Đây là chính tôi!
Điểm đánh giá: 8,5/10
Cảm ơn nhà xuất bản Saigonbooks và dịch giả Phạm Hoa Phượng đã đồng hành cùng Glennon Doyle mang cuốn sách màu sắc này về với độc giả tại Việt Nam. Tôi biết ơn về những gì mình được trải qua cùng cuốn sách này.
Nếu bạn mong mỏi một góc nhìn mới giúp bạn tiến thẳng với tuyên ngôn: “Đây là chính tôi!”. Tôi nghĩ, việc bạn cần làm ngay lúc này là mở app Tiki ra và đặt cho mình cuốn sách diệu kỳ này nhé.
Từng có ai nói với tôi: Sách cũng như một người bạn. Có người bạn chỉ hợp để tụ tập, chơi bời. Có người thì hợp để chia sẻ, tâm sự. Có người lại giống như anh em ruột thịt, thấu hiểu yêu thương. Có người như đồng đội kề vai sát cánh. Bởi thế, sẽ có những cuốn sách hợp ý, có cuốn chẳng thế cố gắng lật tới trang tiếp theo.
Những cuốn sách còn đang dang dở
Tôi có một bảng Excel theo dõi những cuốn sách của mình. Tôi tạo ra các cột đánh dấu “Đã đọc” hay “Chưa đọc”, “Đang đọc”, “Cho mượn” hay “Đã tặng”. Tôi lập bảng Excel này để tự đo “chiến tích” của chính mình. Hơn nữa, cũng là để cho tôi mỗi lần nhìn bảo bảng theo dõi đó, tự động viên bản thân phải cố gắng và chăm chỉ đọc sách hơn.
Sự thật thì tôi vẫn còn rất nhiều cuốn sách đang trong tình trạng dang dở, chưa đọc tới.
Có rất nhiều lần tôi thử gắng gượng, gồng mình để đọc cho bằng hết. Cố giả vờ như mình rất quan tâm và tập trung nhồi nhét từng hàng chữ đen nằm dài vô cảm trên nên sách trắng. Tôi tự rùng mình mỗi khi nghĩ về điều đó. Cố gắng làm gì đó chỉ để đánh dấu tích cho vào ô “Đã đọc” trong bảng Excel theo dõi sách của mình. Nghĩ lại, có vẻ như tôi bị nhiễm “bệnh thành tích” lúc nào mà không hay.
Tôi đọc sách là để…
Nhớ lại khi xưa, đến với sách rất tự nhiên. Nó giống như lần đầu tiên nhìn thấy mối tình đầu của mình. Ghét bỏ, tầm thường, chẳng thèm để mắt. Để rồi đến một ngày như “duyên trời đã định” chúng ta đến bên nhau và gắn bó vậy.
Đọc sách là một phần hoạt động trong ngày của tôi khi ở trong trạng thái xung quanh đều xa lạ. Ở một thành phố xa lạ, bên người bạn cùng phòng xa lạ, một văn hóa sống xa lạ, không người thân, không bạn bè, lọt thỏm trong dòng người tập nập chốn Sài thành hoa lệ. Tôi đọc sách để tìm kiếm niềm an ủi. Tôi đọc sách để cho bản thân cơ hội bước ra thế giới. Tôi đọc sách để trát mịn tâm hồn mình. Tôi đọc sách để tìm thêm những giải pháp mới cho mình. Tôi đọc sách để thức tỉnh bản thân. Tôi đọc sách để gieo mầm xanh vào chặng đường dài tiến đến cuộc đời mơ ước của chính mình. Tôi đọc sách để cho mình thêm một cơ hội mới. Tôi đọc sách để…
Nói “KHÔNG” với đọc sách “số lượng”
Sau rất nhiều lần tôi gồng mình lên đọc để lấy số lượng, tôi phát hiện ra tôi đã đi chệch khỏi “đường ray” ban đầu. Tôi không đọc sách để lấy thành tích, đó không phải mục đích bản đầu của tôi, và nó cũng không phải mục đích cuối cùng của tôi. Chưa bao giờ là như vậy… Tôi bừng tỉnh trong chính sai lầm ngớ ngẩn của bản thân.
Việc mà tôi làm ngay sau khi bừng tỉnh là nói “KHÔNG” với những cuốn sách mà tôi “cảm thấy chán ngấy và vô vị”. Chẳng có lý do gì để tôi ép mình đọc những cuốn sách mà chính tôi coi chúng là vô bổ. Để tích kiệm tiền ư? Thật sự tôi đã mua chúng rồi. Có lẽ giải pháp tốt hơn là tôi nên tặng cho ai đó cần hoặc thật lòng yêu thích chúng.
Những cuốn sách dở dang – Xin cho tôi chút thời gian. Chờ tôi!
Thực ra có rất nhiều cuốn sách tôi không kiên nhẫn đọc được hết nó, là bởi nó nên xuất hiện bên đời tôi ở một thời điểm khác. Có rất nhiều cuốn tôi đã hào hứng mua về nhưng lại không hào hứng để đọc ngay. Tôi để sang một bên nhiều tháng trời trước khi mở chúng ra và nghiền ngẫm.
Cũng có những cuốn sách, tôi không thể kiên nhẫn đọc chi tiết tuần tự mà lật giở đến theo mục lục đến chương sách quan tâm để đọc và gấp lại hẳn. Tôi không chắc đó có phải một phần tính cách của bản thân hay không? Nhưng rõ ràng, có rất nhiều cuốn sách không hợp để đọc tại một thời điểm nào đó.
Lại nói, sách cũng giống như bạn bè. Có người chỉ có duyên gặp gỡ, gặp một lần rồi xa nhau mãi mãi. Có người lại gắn bó, đồng hành với ta cả chặng đường. Họa chăng, câu chuyện đọc sách của tôi cũng vậy. Đúng sách nhưng cũng cần đúng thời điểm. Nếu không tôi chỉ có thể hứa hẹn một lời: “Chờ đợi tôi được không?”
Điều tôi dặn chính mình
Tôi biết có rất nhiều cuốn sách tôi đọc dỡ dang trong chống sách kia đang cảm thấy buồn lòng. Nhưng tôi cho rằng, những người bạn cũng cần cho nhau khoảng không gian đủ. Để làm gì ư? Để từ từ tiến gần đến nhau, nếu không thể chủ động tự mình quyết định gắn kết. Chi bằng ta để cho “số mệnh” giúp ta thực hiện nó. Chứ tôi thật sự không nỡ lãng phí duyên cơ gặp gỡ này.
Tôi muốn chúng ta đến với nhau để giúp đỡ nhau tốt hơn mỗi ngày, không phải xếp hàng đếm số lượng. Đây là điều tôi phải luôn nhắc nhở bản thân mỗi khi đọc phải cuốn sách khó hoặc một cuốn sách “nhạt nhẽo” nào đó một cách gắng gượng. Chậm lại, tĩnh xuống, lặng im và trái tim ta sẽ hát.
————————————
Một vài gợi ý khác cho bạn
Bạn chắc chắn sẽ muốn đọc các cuốn sách tuyệt vời khác. Mời bạn đến với chuyên mục: Review sách hoặc Sách và cuộc sống nhé!
Bạn thích bài viết này? Hãy để lại comment để giúp mình có thêm động lực. Ngoài ra, bạn cũng có thể ủng hộ mình bằng cách đọc các bài viết khác trên Hương Nguyễn Blog nhé!
“Có lẽ một phần trong việc giải phóng bản thân của phụ nữ là giải phóng chồng, cha, anh em trai và con trai mình.”
__Trích sách ” Untamed – Sống cuộc đời bạn muốn, tác giả Glennon Doyle__
Đây là một trong nhiều đoạn văn gây bất ngờ với tôi về vấn đề “Bình đẳng giới” hay “Giải phóng phụ nữ”.
Tôi đặc biệt thích lắng nghe những quan điểm khác nhau trong vẫn đề này, một vấn đề chẳng mới cũng không hề cũ. Chúng luôn hiện diện cùng cuộc sống của chúng ta trên mọi nơi của Trái Đất này.
Quan điểm về giới tính!
Tôi chợt nhớ tới một đoạn video dài 6 phút mà tôi mới xem trên facebook vào chiều tối ngày hôm qua, trên chiếc giường ấm áp của mình sau bữa tối cùng gia đình. Một video khá “nhạy cảm” về vấn đề “trinh tiết” của một người phụ nữ. Tất nhiên, đây thật sự không phải một video nhạy cảm thật sự, mà nó dường như đang nhạy cảm với rất nhiều bậc phụ huynh của một đấy nước truyền thống và đang “vờ như cởi mở” đối với vấn đề quan hệ trước hôn nhân.
Một trong nhưng điều tôi nhớ nhất trong đoạn video ngắn đó khi nói về lý do có một số quốc gia trên thế giới, người phụ nữ có thể sẽ không thể lấy chồng nếu như họ đã “mất trinh”. Tôi thật sự bất ngờ bởi thông tin này. Chuyên gia chia sẻ rằng, nhiều năm về trước khi con người chưa phát mình ra bao cao su và thuốc tránh thai, cũng chưa có những kỹ thuật và giải pháp để xác minh quan hệ huyết thống. Nhằm đảm bảo những đứa trẻ là con cái của mình, những người đàn ông ấy đã lấy việc vợ mình còn trinh tiết là tiền đề nhằm đảm bảo lo lắng trên. Và một vài quốc gia vẫn đang duy trì cách này như một “truyền thống” của tổ tiên họ để lại mặc cho công nghệ và các biện pháp phòng tránh thai đã tiến bộ và phát triển.
Tôi băn khoăn một vấn đề rằng điều gì làm cho họ – những người đàn ông cho rằng mình có quyền kiểm soát sự thủy chung của một người phụ nữ bằng trinh tiết. Vậy họ – những người đàn ông, họ không cần kiếm chứng bản thân là một người chung thủy hay sao?
Quan điểm về giới tính trong cuốn sách Untamed
Quay lại cuốn sách Untamed – Sống cuộc đời bạn muốn, tác giả Glennon Doyle đã đưa đến cho tôi một vài ví dụ rất đỗi thân quen vẫn đang diễn ra mỗi ngày những tôi không hề để ý hoặc đúng ra là không đủ tinh ý để nhận ra.
Thử lắng nghe những quảng cáo đang phát sóng trên TV, youtube, facebook… và bạn sẽ nhận ra các sản phẩm hướng tới khách hàng nam giới và nữ giới đang được truyền thông theo hướng phân tách rất rõ ràng.
Quan điểm về giới tính trong cuốn sách Untamed
“Tôi cầm lấy một chai màu đỏ, rõ ràng là của đám con trai. Cái chai to lớn, góc cạnh, với những chữ màu đỏ, trắng, xanh, in to và đậm:
NHIỀU HƠN GẤP 3 LẦN. KHOÁC LÊN MÙI HƯỚNG NAM TÍNH. ĐÁ BAY BỤI BẨN, ĐÁNH TAN MÙI KHÓ CHỊU.
Tôi nghĩ: Cái gì thế này? Con trai mình chuẩn bị đi tắm hay chuẩn bị chiến đấu ở đâu vậy nè?
Tôi lại cầm một cái chai dầu gội thuôn dài, màu hồng nữ tính của các cô gái. Trên chai in kiểu chữ mềm với những tính từ như: quyến rũ, rạng rỡ, nhẹ nhàng, tinh khiết, tỏa sáng, lôi cuốn, tinh tế, êm mượt…
Không có một động từ nào, không có những thứ phải làm, mà là những điều phải hướng tới.”
__Trích sách “Untamed – Sống cuộc đời bạn muốn, tác giả Glennon Doyle__
Điều gì làm truyền thông và xã hội quy định rằng các cậu con trai phải được giáo dục rằng chúng cần mạnh mẽ, cao to, dữ dội, chủ động, không một chút “màu hồng” nào, chúng có nhiệm vụ là người chinh phục phụ nữ. Nhưng cô gái được giáo dục rằng sẽ là những cô gái ngoan ngoãn, nghe lời, đáng yêu, nhỏ nhẹ, rụt rè, hấp dẫn và thu hút đàn ông.
Nếu như chúng ta ở đây, mang hình hài của một cô gái những luôn mạnh mẽ, chủ động, không thích màu hồng, và chẳng chút đáng yêu, dịu dàng nào? Vậy đó được coi là sự khác thường ư?
Liệu khi chúng ta đang tuyên truyền về bình đẳng giới nhưng chúng ta có thể đang truyền thông sai lệch thông điệp này hay không? Đóng khung đặc tính của giới tính là gồm những tính từ và hành động dành riêng cho từng giới tính? Tôi khá thích thú với điều mà Glennon đề cập tới trong cuốn sách này.
Áp đặt nhiệm vụ của giới tính là điều tôi nhận thấy luôn hiện diện trong cuộc sống của mình
Nhân đây, tôi cũng muốn chia sẻ sự “bất mãn” của tôi về câu nói mà mẹ tôi thường nói bên tai mỗi khi yêu cầu tôi vào bếp và “trổ tài”.
“Nấu nướng thế này đến khi về nhà chồng có mà bị trả về?”
Tại sao lại là “trả về”? Tôi đã làm sai điều gì khi không có năng khiến trong việc bếp núc? Có gì đó đang áp đặt lên người tôi làm tôi không hề thoải mái. Tôi thường xuyên phải nghe những lời phàn nàn và “chỉ bảo” của mẹ tôi rằng: Là con gái tôi cần phải chăm chỉ, gọn gàng, đảm đang và phải tỏ ra thân thiện?
Áp đặt nhiệm vụ của giới tính là điều tôi nhận thấy luôn hiện diện trong cuộc sống của mình
Tôi vô cùng “bất mãn” với tất cả những “tư tưởng” của ai đó áp lên người tôi rằng tôi phải giống như “con gái nhà người ta”.
Tôi không hạnh phúc khi cố tỏ ra giống họ.
Đây chắc chắn là sự trung thực tuyệt đối của tôi với tiếng nói bên trong mình.
Tôi không chắc tôi đã hiểu đúng về “bình đẳng giới” nhưng tôi chắc chắn tôi không muốn tôi được định nghĩa bởi những tính từ trông có vẻ rất “nữ tính” kia. Tôi không muốn định nghĩa bản thân theo những chuẩn mực của bất kỳ ai. Không phải một người phụ nữ độc thân, không phải một người con gái giỏi bếp núc, cũng không phải một cô vợ của một người đàn ông thành đạt, càng không mang họ của chồng mình. Tôi sẽ tự tạo ra định nghĩa về bản thân theo cách mà tôi muốn.
Tôi cho rằng tự do là mấu chốt của “bình đẳng giới”.
Mà như Glennon từng chia sẻ: “Con gái không phải để chinh phục. Họ không tồn tại chỉ để đóng vai phụ trong những câu chuyện của đàn ông. Họ có thể tự mình đứng vững”
————————————
Một vài gợi ý khác cho bạn
Bạn chắc chắn sẽ muốn đọc các cuốn sách tuyệt vời khác. Mời bạn đến với chuyên mục: Review sách hoặc Sách và cuộc sống nhé!
Bạn thích bài viết này? Hãy để lại comment để giúp mình có thêm động lực. Ngoài ra, bạn cũng có thể ủng hộ mình bằng cách đọc các bài viết khác trên Hương Nguyễn Blog nhé!
Đọc sách là một trong những thử thách đáng thử trong đời của tôi
Đọc sách có thể làm một trong những thử thách đáng thử trong đời của tôi. Tôi đã thử, chính xác là tôi đã từng coi việc đọc sách là một thử thách với bạn thân. Khi cuộc đời tôi có vẻ đang mất phương hướng, bước một bước quá dài ra xa vùng an toàn trước đó của bạn thân. Khi ấy, tôi thật sự có đôi chút cô đơn, nhưng tiếng nói bên trong tôi nhắn bảo với tôi rằng, tôi không cần vờ tỏ ra thân thiện để kết bạn với bất cứ ai như tôi đã từng.
Ban đầu, tôi đặt cho bản thân thử thách mỗi ngày phải đọc sách, 1 phút thôi cũng được. Chỉ cần tôi mở sách ra và đọc, rời xa chiếc điện thoại, rời xa mạng xã hội đang làm nhũng nhiều cuộc đời tôi. Tôi quyết định sẽ vờ như đọc sách thật sự, mặc dù có một vài phút giây nào đó tôi không hẳn biết được mình đang đọc cái gì, đang đưa vào trí não của mình điều gì. Tôi cứ cắm đâu đọc, đọc, và đọc một cách vô thức. Đôi chút nghĩ lại cảm thấy hành động của bản thân thật kệch cỡm, nhưng nó đã cho tôi bước một chân vào một thứ thách xứng đáng với cuộc đời của tôi.
Tôi dần bắt nhịp được với việc mỗi ngày tranh thủ đọc sách trước giờ làm khoảng 15 phút, trông có vẻ như tôi đang cố tỏ ra thật “tri thức”. Thực ra trông tôi có vẻ như thế nào thật sự không quá quan trọng, tôi cũng không chắc mọi người có đang nghĩ như vậy, hoặc đang bàn tán điều gì về tôi. Tôi của khi ấy đã bắt đầu “lười giao tiếp”. Tôi giúp mình bỏ qua các cuộc giao tiếp vờ vịt mà tôi đã từng diễn như thế để chìm vào những trang sách. Cho đến một ngày, tôi bắt đầu phát hiện thử thách này có vẻ rất hợp với tôi. Tôi bắt đầu mua nhiều sách hơn, những cuốn sách về tư duy, tâm lý và đương nhiên có những cuốn sách tự lực nữa (một phần yêu thích của tôi).
Tôi cảm thấy hạnh phúc vì tôi đã tạo một thử thách xứng đang cho cuộc đời trong mơ của mình. Tôi nâng độ khó của thử thách lên. Tôi bắt đầu chia sẻ về những cuốn sách mà tôi đọc cho những người bạn. Tôi bắt đầu đặt mục tiêu mỗi ngày 50 trang sách. Tôi bắt đầu viết review cho những cuốn sách mà tôi đã đọc. Và tuyệt nhất đó là tôi ghi lại những bài học để áp dụng vào cuộc đời của mình.
Vật cản của thử thách đọc sách luôn là chính bản thân tôi
Thế nhưng, thử thách sẽ luôn có những vật cản, những ngày khó khăn làm tôi muốn bỏ cuộc. Có những giai đoạn, tôi viện cớ cho việc bận rộn của mình mà bỏ những cuốn sách sang một bên. Tôi giả vờ như tôi đang rất hạnh phúc và tôi rất ổn khi đọc được những cuốn sách xếp ngay ngắn trên giá sách ở phòng trọ. Tôi giả vờ như tôi đã có một thư viện sống ở trong bụng vậy. Thật nực cười.
Khi trên thế giới có hàng trăm triệu những đầu sách khác nhau với đủ các thể loại, mà tôi đã ngồi đây giả vờ như mình là “quý cô biết tuốt”. Tôi đã bỏ ngang việc hoàn thành thử thách của mình cho những cuộc chơi đầy cám dỗ. Cho đến một ngày tôi phát hiện bản thân tôi trở nên nóng nảy trở lại, giống phiên bản xưa cũ mà tôi đã cố gắng rũ bỏ.
Đó là khi tôi buông một câu nói “thâm sâu” trong một đoạn hội thoại tranh cãi ở công ty. Kể từ phút giây tôi nói ra câu nói đó, dường như tất cả đồng nghiệp trong phòng của tôi đều từ hiểu rằng, “Tôi nhất định không phải người có thể động vào”. Tôi mừng vì điều đó, bởi nó thật sự cho thấy sức mạnh nội lực và tư duy của tôi. Bên cạnh đó, nó cũng cảnh báo tôi về sự nóng nảy và hiếu thắng của bạn thân. Đối tượng trực tiếp hứng chịu câu nói “thâm sâu” kia của tôi có lẽ có đôi chút tổn thương, đôi chút ngại ngùng và có cả một chút tức giận. Tôi nghĩ người bạn đồng nghiệp đó quả thật đã rất bao dung cho tôi, khi không cố gắng nối dài đoạn hội thoại gây tổn thương kia. Tôi thật phải cảm ơn anh ấy vì điều đó.
Tôi trầm ngâm suốt vài ngày sau đó. Cuối cùng, tôi nhận ra tôi cần quay lại thử thách của mình. Thử thách chìm mình vào những cuốn sách, rời xa mạng xã hội và những đoạn hội thoại vờ vịt. Khi ấy, tôi thấy mình “hiền lành”, trầm tĩnh hơn hẳn khi chưa tham gia thử thách này. Tôi không dễ bị đám đông điều khiển nữa, sự nóng nảy của tôi chậm đi vài nhịp, nó giúp tôi kịp cân nhắc những câu nói có thể gây tổn thương đến người khác. Và tôi đã dừng những hành động gây thù địch như vậy. Tôi có lên làm một cái lễ ăn mừng cho sự giác ngộ này của mình không nhỉ?
Tôi quay lại thử thách đọc sách của mình, kéo dài thử thách của bản thân đến tận bây giờ. Tôi dành cho sách mỗi ngày khoảng 1 tiếng 30 phút là còn số tối thiểu. Tôi đặt cho mình những giới hạn để nhắc nhở bản thân hãy đến gần hơn với sách, đến gần hơn với tiếng nói bên trong mình và viết ra những điều tôi thật sự nghĩ ở trong đầu. Tôi cảm thấy tôi đã làm nên được một công trình có bản thân. Bởi vậy tôi vẫn luôn cố gắng xây dựng Blog này tràn đầy với từ khóa là SÁCH để cho bất kỳ ai, từng rơi vào trạng thái tôi đã từng sẽ cho mình cơ hội tạo nên những thử thách cho riêng mình.
Bạn thích bài viết này? Hãy để lại comment để giúp mình có thêm động lực. Ngoài ra, bạn cũng có thể ủng hộ mình bằng cách đọc các bài viết khác trên Hương Nguyễn Blog nhé!
Phần tôi thường chỉ đọc lướt qua, thậm chí là bỏ hẳn không đọc trong hầu hết các cuốn sách là mục “Những lời khen tặng về cuốn sách” hoặc đại loại những mục như vậy.
Có điều gì đó không trọn vẹn khi đọc một cuốn sách chăng? Ồ, tôi không nghĩ là như vậy.
Tôi cho rằng, việc đọc lướt hay tốt hơn hết là bỏ qua những lời khen tặng của nhiều người khác dành cho cuốn sách được in trong những trang đầu tiên là một điều nên làm. Nó sẽ cho tôi cảm xúc và nhận định trọn vẹn một cách rất “organic”với cuốn sách đó.
Hầu hết các cuốn sách, trước khi chính thức xuất bản sẽ được gửi đến những người bạn, những người có uy tín trong một lĩnh vực nào đó mà tác giả hoặc NXB liên hệ được. Nhờ họ viết vài dòng cảm nhận hoặc review ngắn về cuốn sách nhằm tăng tính xác thực và kích thích độc giả mua sách. Đây chính là lý do lớn nhất khiến tôi quyết định bỏ qua phần cảm nhận hay ho này.
Tôi đã từng nhắc đến trong bài “Tôi chọn sách như thế nào?” về việc tôi thường không chọn sách dựa vào những đợt bão review sôi nổi trong các cộng đồng đọc sách. Tôi lo lắng tôi sẽ bị dẫn dắt bởi nhận định và cảm xúc của người khác. Thật kỳ lạ khi tôi có suy nghĩ này, bởi vốn dĩ một người thì nên có tư duy độc lập trước các vấn đề. Thế nhưng, có những việc tưởng rằng chúng ta độc lập suy nghĩ dựa trên lập trường và thái độ của minh, chúng vẫn dễ dàng bị “va chạm” với các suy nghĩ xung quanh đó mà chúng ta không dễ dàng nhận thấy. Để ngăn trở những rủi ro có thể xảy ra dẫn đến cảm nhận bị lôi kéo theo người khác, tôi thường chọn đọc lượt qua những phần liên quan tới cảm nhận của người khác về một cuốn sách nào đó.
Bởi lẽ đó, tôi thường chọn và đọc sách theo linh cảm của bản thân. Mà tôi thường hay gọi là “thần linh mách bảo”.
Giá trị tự do trong việc đọc sách
Một trong những giá trị cốt lõi mà tôi theo đuổi đó là TỰ DO. Tự do đối với tôi mà nói có thể hiểu như là:
“Tự do làm điều mình muốn, tự do trong không gian, thời gian và tâm thức, suy nghĩ. Tự do có cảm nhận riêng của mình, tự do sáng tạo, và thực hiện công việc theo tư duy đúng đắn của mình. Tôi mong muốn mọi người cũng có được sự tự do, và tôn trọng sự tự do của nhau.”
Ở cuốn Untamed – Sống cuộc đời bạn muốn, mà tôi đọc vào chiều nay, tác giả cũng đưa ra một định nghĩa riêng của mình về TỰ DO. Theo như tác giả Glennon Doyle chia sẻ: “Tự do không phải là ủng hộ hay chống đối một ý tưởng mà là tạo ra ý tưởng của riêng bạn ngay từ đầu.”
Cùng là từ TỰ DO, trong cuốn Càng kỷ luật càng tự do – tác giả Ca Tây, tác giả cũng chia sẻ một quan điểm như thế này: “Tự do không phải là làm bất cứ điều gì bạn muốn, mà là có quyền tự chủ trong mọi việc.”
Theo tôi, đọc sách cũng cần có tự do. Có rất nhiều người dùng những cái lồng về đạo đức, về chuẩn mực xã hội, thổi phồng mọi chuyện thành những triết lý sống như là “Bạn cần tôn trọng tác giả và những người bạn của họ, hãy đọc cuốn sách đó từ đầu tới cuối, không sót chữ nào”. Hay đại loại là những triết lý tương tự.
Có rất nhiều người quy chụp, gán ghép những điều họ không thuận mắt vào một chuẩn mực kép của đạo đức, triết lý, quan niệm trên trời nào đó.
Tôi cho rằng, bản thân mỗi một người đến với mỗi cuốn sách khác nhau sẽ có mục đích và cảm nhận riêng. Mỗi cuốn sách cũng giống như những người bạn của chúng ta. Họ có thể có những điều làm chúng ta thích, người điều chúng ta không ưa, những điều cũng ta chưa thật sự bao dung cho họ. Tôi coi phần mà tôi định bỏ qua hoặc đọc lướt đi trong mỗi cuốn sách, là một phần nào đó chưa vừa ý của tôi đối với người bạn đó. Nếu nó không làm tôi vui vẻ, tôi cũng chỉ có thể tôn trọng và im lặng lướt qua. Bởi lẽ tôi đâu có thể kêu người bạn đó của tôi bỏ phần này, cắt phân kia thuộc về họ.
Đó là quan điểm của tôi về đọc sách cũng như chơi với bạn. Đừng ai bắt tôi phải giả vờ yêu thích một tất xấu nào đó của người bạn của tôi. Tôi không làm được. Tôi chọn lướt ngang, bỏ qua tất xấu ấy, hạn chế tiếp xúc, động chạm đến phần tôi không thích đó.
Tôi chọn điều tôi thật sự muốn
Tôi vẫn sẽ mua cuốn sách mà tôi bỗng muốn, đọc cuốn sách mà tôi muốn đọc. Tôi sẽ không vì “giang hồ đồn thổi” hay “bắt trend” mà bỏ qua sự TỰ DO mà tôi mong muốn.
Tôi vẫn cứ luôn muốn đọc những cuốn sách làm tôi muốn giở ra. Tôi vẫn cứ viết ra những bài học và ý tưởng mà tôi có được trong những bài review của mình. Tôi sẽ không nhắc bạn hãy giữ cho cuốn sách thẳng thớm, bóc từng cuốn sách một cách cẩn thận. Tôi càng không nói với bạn rằng, bạn nhận định phải rèn thói quen đọc sách.
Đọc sách là một sự lựa chọn. Hãy chọn nếu bạn muốn hoặc nếu bạn thật sự cần. Đừng bởi vì tất cả mọi người làm điều đó, nói bạn phải bước vào chiếc lồng đã hàn sẵn. Đừng!
Hãy nghe tiếng nói bên trong lồng ngực của bạn, thử nhắm mắt lại và hỏi bản thân: “Câu chuyện chân thực và đẹp đẽ nhất về cuộc đời của bạn mà bạn có thể tưởng tượng ra là gì?”
Bạn sẽ có cho mình một đáp án ở bất kỳ vấn đề gì, tiếng nói bên trong của bạn.
Quan điểm của bạn thì sao? Liệu bản có bỏ qua một phần nào đó trong cuốn sách nào không? Hay liệu bạn có luôn ép mình phải đọc trọn vẹn mọi cuốn sách đã giở ra hay không? Hãy comment xuống phần bên dưới nhé.
————————————
Một vài gợi ý khác cho bạn
Bạn chắc chắn sẽ muốn đọc các cuốn sách tuyệt vời khác. Mời bạn đến với chuyên mục: Review sách hoặc Sách và cuộc sống nhé!
Bạn thích bài viết này? Hãy để lại comment để giúp mình có thêm động lực. Ngoài ra, bạn cũng có thể ủng hộ mình bằng cách đọc các bài viết khác trên Hương Nguyễn Blog nhé!
Nếu bạn đang đọc bài viết này thì có lẽ bạn cũng là một người thường xuyên theo dõi blog của tôi. Đây là trang sách tổng kết tháng 1 năm 2022 của tôi. Một tháng mà tôi đánh giá là khá mới mẻ với cuộc sống của tôi. Tôi đang cảm nhận thấy mình đang tự tay đặt từng viên gạch cho sự nghiệp viết lách mà tôi đang từng bước dấn thân.
Nói về các mục tiêu đề ra của tôi trong tháng 1 này, sau tổng kết tôi đang đạt được 68% mục tiêu đề ra. Đây không phải con số tốt. Nhưng những mục cao điểm là những mục tôi đã vượt cả kế hoạch đề ra, mặc dù vậy cũng không đủ để kéo điểm tổng kết tháng của tôi cao lên. Cũng không sao cả, tôi vẫn đang rất ổn với nó. Thậm chí là tôi khá vừa lòng với những gì tôi đạt được trong tháng 1 này.
Cảm ơn tất cả những gì đã xảy ra và có được
Tháng 1 này, hầu hết các bài viết của tôi không theo áp dụng các kỹ thuật SEO khi lên bài. Sau khi tôi đọc xong cuốn sách Cứ viết đi! vào hồi giữa tháng 1, cách tôi viết và tiếp cận vấn đề đã có sự thay đổi lớn.
Tôi đã bỏ qua tất cả những kỹ thuật SEO và sáng tạo content được học trước đó. Tôi thực hiện viết bài hoàn toàn dựa trên mạch chữ tuôn chảy từ trong bộ não nhỏ bé của mình. Tôi không còn quá áp lực trong việc viết bài mỗi ngày, cũng không gồng cứng mình để có được màu xanh trong điểm SEO và tính dễ đọc nữa. Tôi để mọi thứ được viết ra một cách tự nhiên. Thực hành những điều tôi đã đọc được từ mấy cuốn sách tuyệt diệu trong suốt tháng 1 vừa qua.
Tôi thật sự thích những gì mình làm ngay lúc này. Lấy việc viết lách là niềm vui chứ không còn gồng lên vì để được lên top google tìm kiếm như trước đó. Điều mà tôi luôn giúp mình hòa hoãn với những kỹ thuật SEO chính là cụm từ “Content is King”
Bây giờ, khi tôi ngồi ở đây, gõ xuống dòng chữ này, xung quanh tôi là âm thanh phát ra từ ti vi trong chương trình đón xuân, chào năm mới hằng này. Chính xác thì bây giờ là 8 giờ kém 15 tôi ngày 29 Tết. Như tôi biết thì năm nay sẽ không có 30, nên ngày mai chúng ta sẽ đón ngày Mùng Một Tết Nguyên Đán của Việt Nam. Theo quan niệm truyền thống thì đây sẽ là khởi đầu của một năm mới với những câu chúc từ tất cả những người mà chúng ta có thể kết nối. Dịp mà người Việt Nam hay người châu Á nói chung coi là lễ đoàn viên gia đình, ăn mừng một năm nỗ lực và mang niềm hi vọng cho một năm mới tốt đẹp hơn.
Tôi không quá hào hứng với những truyền thống khá nặng nề của Tết, ví dụ như cúng bái, kiêng kỵ, ăn uống. Nhưng tôi thực sự thích ý nghĩa nền tảng của nó, như tôi đã nói ở trên.
Tôi thật sự hi vọng năm mới này sẽ mang bước đột phá mới trong đời tôi với bước ngoặt tôi vừa tạo ra vào cuối năm 2021. Về nhà!
Cuối cùng, chúc cho tất cả chúng ta một vừa đủ. Đủ vui – đủ may – đủ phúc – đủ lộc – đủ tài – đủ yêu thương – đủ bao dung – đủ trải nghiệm.
Bạn thích bài viết này? Hãy để lại comment để giúp mình có thêm động lực. Ngoài ra, bạn cũng có thể ủng hộ mình bằng cách đọc các bài viết khác trên Hương Nguyễn Blog nhé!